"Không, tôi đã có người trong lòng."
–
Khoảnh khắc hai chân chạm đất, trái tim lo lắng của Lê Tư dần trở về vị trí cũ. Nếu cô không phát hiện ra ánh mắt ghét bỏ của anh, có lẽ cô đã nói lời cảm ơn một cách nhẹ nhàng, nhưng hiện tại thì không cần thiết nữa.
"Tớ béo?" Cô cười khẩy: "Cậu có hiểu thế nào là thân hình căng đầy, quyến rũ không hả?"
Vân Dĩnh liếc xéo cô, ánh mắt nghiêm túc đánh giá cô từ đầu đến chân, thật lòng hỏi: "Cậu đang nói về bản thân mình đấy à?"
"…"
Trong một giây, Lê Tư muốn lao lên đấm anh hai cú. Nếu không phải đối phương có võ lực cao hơn cô, cô nhất định sẽ cho anh biết cái giá của việc nói một người phụ nữ béo là gì, chắc chắn là có thêm vài vết cào quyến rũ trên mặt!
"Vừa nãy cậu đi đâu? Tớ gọi cậu mãi mà không thấy cậu trả lời!" Cô quyết định đánh phủ đầu.
"Đèn pin hết pin rồi."
"Hết pin? Miệng cậu cũng hết pin luôn hả? Tớ gọi cậu mấy tiếng, cậu trả lời một tiếng thì chết à?"
Vân Dĩnh móc điện thoại ra khỏi túi, màn hình hiển thị đã nhảy sang tám giờ tối.
Lê Tư trừng mắt nhìn anh: "Không phải cậu nói không mang điện thoại sao?"
Vân Dĩnh cất điện thoại lại vào túi, gõ hai cái vào đèn pin xác nhận nó thực sự hết pin rồi
đáp lời cô: "Muộn rồi."
Ý tứ là chúng ta ai về nhà nấy.
Lê Tư mở miệng định nói gì đó thì anh đã quay người bước đi một cách phóng khoáng về phía con hẻm sáng đèn, bỏ lại cô một mình đứng tại chỗ ấm ức đầy bụng.
"Cậu mang điện thoại thì phải gọi cảnh sát chứ! Chúng ta cũng không đến mức phải chui lủi, chật vật thế này."
Nghe vậy, anh dừng bước, ánh mắt lạnh nhạt nhìn khuôn mặt dính đầy bụi bẩn của cô, trông khôi hài nhưng đôi mắt vẫn trong trẻo, sáng ngời không vướng chút tạp chất.
"Cậu đã nghĩ đến hậu quả của việc báo cảnh sát chưa?"
Lê Tư hơi khựng lại, giật mình hiểu ra ý ngoài lời của câu nói này. Nếu báo cảnh sát, bây giờ họ đã không ở đây mà là ở đồn cảnh sát. Nếu sự việc bị phóng đại, báo lên nhà trường rồi thông báo cho phụ huynh…
Vốn dĩ cô đã khá nổi tiếng ở trường, là một học sinh cá biệt trong mắt giáo viên chủ nhiệm.
Nếu còn dính đến đồn cảnh sát, coi như sự nghiệp cấp ba của cô chấm dứt. Ngay cả khi cô chỉ đi ngang qua, với phong cách hành xử của cô ở trường, e rằng có giải thích cũng không ai tin, thậm chí có thể bị lan truyền thành cô dụ dỗ học sinh ngoan. Đến lúc đó sẽ có vài phiên bản tin đồn xuất hiện, chỉ nghĩ thôi cũng thấy rùng mình.
Vân Dĩnh tập trung nhìn khuôn mặt cô đang biến đổi đủ sắc thái. Với cấu tạo não của cô, có lẽ càng nghĩ càng phức tạp. Sự việc xảy ra vì anh, vốn dĩ không liên quan đến cô.
"Sau này đừng tò mò quá." Anh bình tĩnh nói, dứt lời, anh quay lưng bước đi.
Lê Tư chạy lạch bạch theo sau anh, thấy anh đi ngược hướng thì kinh ngạc: "Cậu cũng sống bên đó sao?"
"Ừ."
Cô vui vẻ đi theo sau anh: "Thế thì chúng ta cùng chí hướng rồi, trên đường còn có người làm bạn."
"Ừ."
"Lúc nào cậu cũng ít nói thế sao? À đúng rồi, tớ phải nói rõ với cậu, ban đầu tớ định báo cảnh sát đấy, nhưng không ngờ điện thoại quên tắt chuông nên bị họ phát hiện chứ không phải là tớ tò mò như cậu nói đâu."
Vân Dĩnh giảm tốc độ: "Biết rồi."
Lê Tư nhảy lên phía trước, đi giật lùi, khuôn mặt rạng rỡ nụ cười "thoát chết": "Chúng ta cũng coi như là bạn cùng bàn vào sinh ra tử rồi. Sau này cậu đừng có trưng cái mặt khó đăm đăm đó ra nữa, một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ đấy!"
Anh nhìn cô, vẻ mặt điềm tĩnh bớt đi sự lạnh lùng. Bàn tay đút trong túi khẽ xoa xoa: "Cậu cũng không ngốc nghếch như vẻ bề ngoài."
Lê Tư nhìn ống tay áo rách bươm của anh, tự biết mình sai, bị châm chọc vài câu thì nhịn thôi.
"Vân Dĩnh, những người đó nhìn là biết dân anh chị ngoài đường, lần này cậu đánh họ rồi, lỡ lần sau họ tìm cậu gây rắc rối nữa thì sao?"
Anh đi dịch sang bên phải vỉa hè.
Lê Tư nhích theo anh. Một luồng gió mạnh lướt qua tai cô, một nam sinh đi xe đạp phi như bay vụt qua bên cạnh cô rồi biến mất không thấy bóng.
Cô vô tình ngước mắt lên, vừa lúc chạm phải ánh mắt anh. Chàng trai khẽ nhíu mày, bàn tay trái đút trong túi không biết từ lúc nào đã buông thõng bên hông, ngón tay thon dài hơi cong lại, cổ tay nhẹ nhàng nhấc lên một chút, rồi đột ngột rụt lại vào trong.
Lê Tư cúi đầu đã thu trọn hành động nhỏ bé đó vào tầm mắt, cô lại nhìn anh, ánh mắt ngầm đắc ý: "Bạn học Vân, cậu lo lắng cho tớ à?"
Vân Dĩnh tự nhiên đút tay vào túi lại, hờ hững nhìn cô: "Vừa ảo tưởng vừa tự luyến, cuộc đời cậu thật phong phú." Nói rồi, anh bước thẳng qua cô.
Lê Tư mím môi cười khẽ, quay người đuổi theo anh, khi đến gần, cô cúi người tò mò hỏi: "Đừng ngại mà, quan tâm tớ thì nói thẳng đi! Tớ sẽ không nói cho ai biết cậu yêu thầm tớ đâu."
Anh sải bước đi tới, thậm chí không thèm liếc nhìn cô bằng ánh mắt thờ ơ nữa.
"Có phải tớ nói trúng tim đen nên cậu ngại rồi không?"
"Thật ra thì quy tắc là chết, nhưng người là sống, nếu cậu thực sự thích tớ, về nhà tớ cũng có thể cân nhắc."
Anh đột ngột dừng lại, nghe thấy tiếng "phanh gấp" khẩn cấp của người phía sau, dường như từ trong l*иg ngực phát ra một tiếng thở dài bất lực: "Cô ồn ào quá."
"?"
Đối diện với ánh mắt nghi ngờ của cô, anh nghiêng người nhìn cô, từng chữ một đưa ra lời biện minh cuối cùng: "Tôi không thích người lắm lời, không thích người tự luyến, và càng không thích người có thành tích luôn đội sổ, cậu hiểu chưa?"
Không cho cô thêm bất kỳ cơ hội phản ứng nào, Vân Dĩnh ung dung rời đi sau khi nói xong câu đó.
Lê Tư đứng ngây người, lẩm nhẩm lại những lời anh nói rồi rút ra một kết luận động trời: Những tiêu chuẩn anh nói chẳng phải là để phủ nhận lời cô nói về việc anh yêu thầm cô sao? Anh lại chê cô nữa?
Cô hậm hực đuổi theo, siết chặt tay vung lên làm điệu bộ đánh sau lưng anh hai cái, nghiến răng nghiến lợi nói vài câu không thành tiếng, coi như đã trả thù cho việc anh nói cô béo lúc nãy.
Vân Dĩnh liếc mắt thấy có bóng người động đậy, chỉ cần nhìn một cái là anh đã hiểu rõ cô đang làm gì, anh đi chậm lại nhưng không dừng: "Đánh lén sau lưng là hành vi của kẻ tiểu nhân."
Cánh tay Lê Tư đang vung lên ngượng nghịu dừng lại giữa không trung. Cô cảm nhận được anh vừa động đậy, chột dạ nhanh chóng hạ tay xuống, giả vờ không biết, nghiêng đầu nhìn anh: "Cậu nói gì vậy? Tớ không hiểu."
Vân Dĩnh giữ nguyên tư thế ban nãy, giơ tay chỉ về ngã rẽ phía trước: "Về sớm đi."
Chưa đợi Lê Tư trả lời, anh đi trước rẽ vào lối rẽ bên phải, bóng lưng cao lớn dần biến mất trong màn đêm.
Lê Tư ngẩn ngơ nhìn bóng dáng anh khuất dần. Anh không thích người khác chạm vào anh, nên mới cố ý đi sang bên phải để cô đi theo sau.
Anh không thích người khác chạm vào anh, nhưng trong khoảnh khắc chiếc xe đạp lao nhanh qua, bàn tay trái anh lại không kìm được mà rút khỏi túi để phòng bị cho tình huống bất ngờ.
Anh không thích người khác chạm vào anh… Một đoạn hồi ức thoáng qua trong đầu cô về việc anh kịp thời đỡ cô, nhẹ nhàng đặt cô xuống.
Khẩu xà tâm phật có lẽ là nói về anh. Giúp đỡ rồi mà miệng vẫn còn chê cô nặng. So với những người suốt ngày nói tục, khoe khoang với bạn bè về việc đã làm bao nhiêu điều cho bạn gái, kiểu người tự cảm động trước bản thân, anh thực sự đáng yêu hơn nhiều.
-còn tiếp-