Chương 4.2: Yêu đơn phương

Lê Tư đang thầm vui sướиɠ trong lòng, nghĩ rằng sức hấp dẫn của mình thật lớn, ngay cả cây sắt cũng phải thích cô, chứng tỏ cô là hàng hot và đắt giá.

Nhưng bây giờ…

Giọng nói dịu dàng của cô biến mất, cô khàn giọng chất vấn anh: "Không có hứng thú?"

"Ừ." Anh thản nhiên gật đầu.

Cô giơ ngón trỏ lên chỉ vào mặt mình không chắc chắn: "Cậu chắc chứ?"

Vân Dĩnh không muốn cứ quanh quẩn mãi với chủ đề này, anh vượt qua cô đi về phía cánh cửa ẩn.

"Cậu đứng lại!" Lê Tư kéo áo sơ mi của anh, cô không kiểm soát được lực tay, ống tay áo bên trái bị rách toạc, để lộ cánh tay rắn chắc và trắng trẻo bên trong.

Ngượng ngùng.

Muốn chui xuống đất.

Cô cẩn thận buông tay áo anh ra như một thước phim quay chậm, khuôn mặt cô ngoài sự bối rối còn có cả sự hối lỗi vì đã làm sai. Đôi mắt tinh nghịch nhìn trốn tránh, không dám nhìn thẳng vào anh.

Vân Dĩnh liếc nhìn ống tay áo bị rách, mắt phượng nhìn cô nhăn nhó, anh giơ tay lên đòi cô giải thích: "Giải thích đi."

Lê Tư ngượng ngùng gãi cằm: "Tớ xin lỗi… tớ không cố ý."

Anh từ từ hạ tay xuống, chân định rời đi quay trở lại và từng bước tiến về phía cô.

Cô nuốt nước bọt, không kiềm chế được nhớ đến cảnh tượng ba người kia bị xử lý thảm hại, lùi lại một cách chột dạ.

"Tớ đã nói rồi mà… tớ không cố ý."

Khuôn mặt lạnh lùng của anh không có thêm bất kỳ biểu cảm nào, chậm rãi tiếp tục áp sát cô.

Lê Tư lảo đảo lùi lại, gót chân va vào thùng carton bị bỏ không suýt nữa thì ngã sấp, may mắn cô phản ứng không chậm, kịp thời chống tay phải ra sau lưng, lòng bàn tay chạm vào tường giữ vững cơ thể, không đến nỗi thảm hại trước mặt anh.

Vân Dĩnh hơi nghiêng đầu nhìn vẻ gồng mình của cô, chủ động tiến lại vừa đủ để lại khoảng nửa bước chân.

Lê Tư không đoán được anh định làm gì, chắc không vì một chiếc áo mà động thủ với cô đâu nhỉ? Nghĩ đến đây, cô càng mất tự tin, lúc nãy người đàn ông kia lấy cô làm con tin, anh cũng bước đến với khuôn mặt không cảm xúc như thế này, lời đe dọa của đối phương anh hoàn toàn không để tâm. Điều này có phải cũng chứng tỏ người này hoàn toàn không biết thương hoa tiếc ngọc không?

"Tiền áo tớ đền cho cậu, mai đến trường tớ sẽ đưa cậu mà!" Sau khi bày tỏ lời xin lỗi, cô nhìn ống tay áo bị rách, đột nhiên cảm thấy mình không giống con gái, lực tay này quả thực có chút mạnh bạo.

Vân Dĩnh hơi cúi người, dáng người cao ráo nghiêng về phía cô, khoảng cách dừng lại vừa phải, tránh được sự tiếp xúc nhưng vẫn có thể nghe rõ giọng nói của nhau.

"Tôi yêu thầm cậu à?" Anh hỏi.

"Chắc thế…" Cô lắp bắp đáp.

Tiếng cười khẩy của chàng trai chỉ kéo dài một giây, Lê Tư suýt chút nữa trượt chân không đứng vững. Vừa nãy anh cười à? Không phải chứ? Trong tình huống này, tiếng cười đó cô thực sự không thể liên kết với ý tốt được.

"Cậu có gì cứ nói đi, cười cái gì mà cười? Cậu cười lên cũng đâu có đẹp trai!" Cô liếʍ môi, không khí xung quanh dường như trở nên loãng đi, một luồng khí nóng vô hình khiến cô khó chịu.

"Tôi yêu thầm cậu." Anh nghiêm trang bày tỏ lòng mình.

Lê Tư đứng thẳng nhìn anh, đối diện với nhân vật nổi tiếng của trường, học sinh ưu tú trong mắt giáo viên, thiên tài IQ cao trong mắt bạn bè, lời tỏ tình bất ngờ như vậy chắc chắn ai cũng sẽ sửng sốt đúng không?

Nhưng vì cô là Lê Tư, cô khác biệt với người khác. Ít nhất vào lúc này, cô càng tỏ ra thản nhiên, càng chứng tỏ cô không phải lần đầu được tỏ tình.

"Tớ vừa nói rồi, chuyện yêu sớm là không thể. Sau này cậu cứ làm đàn em của tớ đi, gặp chuyện gì cũng đừng sợ, chị Lê sẽ che chở cho cậu."

Cô nháy mắt với Vân Dĩnh: "Tình yêu trên đời này đâu nhất thiết phải là tình nam nữ, tình anh em cũng đáng quý mà."

Vân Dĩnh đứng thẳng người, hai tay tùy ý đút vào túi quần, cúi đầu nhìn cô từ trên cao, khóe môi thoáng nở một nụ cười không dễ nhận ra: "Bạn cùng bàn, tôi chưa nói hết câu mà."

Lê Tư mở to mắt khó hiểu nhìn anh, ngây ngô hỏi: "Gì cơ?"

"Tôi yêu thầm cậu, cậu đỏ mặt cái gì?" Giọng nói trong trẻo của anh bình thản thông báo, như thể đang thông báo một chuyện bình thường.

Lê Tư đột nhiên cảm thấy không khí xung quanh càng lúc càng ngột ngạt, cô quay đầu nhìn chằm chằm chiếc bàn gỗ, giả vờ không quan tâm: "Tớ mà đỏ mặt á? Nói đùa gì thế! Người yêu thầm tớ nhiều vô kể, chỉ là cái kho này chật hẹp, không khí không lưu thông, tớ bị nóng nên mặt mới đỏ thôi."

Vân Dĩnh thờ ơ liếc nhìn cô.

Lê Tư mím môi: "Hơn nữa, cái dáng vẻ của cậu lúc nãy, ai cũng nghĩ cậu vì áo bị rách mà muốn ra tay với tớ. Tớ là một cô gái tay không tấc sắt, hơi căng thẳng một chút cũng quá bình thường đi. Cậu đừng nghĩ lung tung, chị đây được tỏ tình thường xuyên, đã quen rồi."

Khuôn mặt thanh tú của Vân Dĩnh rạn nứt nhẹ. Anh phát hiện mình và cô không cùng tần số. Cô luôn có thể tìm cớ cho mình, cố gắng không thua kém về cả lời nói lẫn khí thế. Vốn dĩ cậu không bao giờ bận tâm giải quyết những chuyện như thế này hay lãng phí thời gian giải thích với ai, nhưng người tự luyến trước mắt lại là một ngoại lệ, vì vậy anh bỗng dưng nổi lên ham muốn hạ thấp sự kiêu ngạo của cô.

"Nói xong chưa?"

"Gần xong rồi."

Vân Dĩnh từ từ giơ tay, ngón trỏ thon dài xoa nhẹ lông mày trái: "Tôi chưa đến mức phải ra tay với con gái đâu."

Anh dừng lại: "Đặc biệt là kiểu không biết lượng sức mình như cậu."

Lê Tư trố mắt nhìn bóng lưng anh quay đi, vậy là câu "không biết lượng sức mình" anh nói là nói cô sao? Trắng trợn đến vậy luôn à?

Cô nổi giận, bước dài tới túm lấy cánh tay phải anh. Chiếc áo sơ mi như được làm bằng giấy, rõ ràng cô không dùng nhiều lực nhưng chỉ khẽ kéo một cái đã rách lần nữa.

"!!!"

"…"

Vân Dĩnh cúi đầu nhìn ống tay áo không may mắn của mình, cứng ngắc ngẩng đầu hít một hơi sâu, ánh mắt từ từ rơi xuống mặt cô, vừa như bất lực vừa như tức giận: "Đã bảo đừng chạm vào tôi mà?"

Khí thế của Lê Tư giảm đi hơn nửa, cô gượng ép nặn ra một nụ cười: "Tớ nói tớ không cố ý câu tin không?"

Anh giơ cánh tay phải lên: "Cậu nghĩ sao?"

Cô thăm dò đề nghị: "Cũng có thể thử tin một lần…"

Vân Dĩnh liếc nhìn cô. Nghe cô nói những lời không đâu vào đâu đúng là lãng phí thời gian.

Anh dứt khoát quay người đi mở cánh cửa ẩn. Ánh sáng yếu ớt của đèn pin chiếu vào con hẻm, xác nhận không có ai ở dưới mới ngậm đuôi đèn pin trong miệng, từ từ thả chiếc thang ngang xuống. Cảm nhận được sự cản trở ở phía dưới, anh là người đi xuống trước.

Ánh sáng cuối cùng cũng dần biến mất theo bóng dáng anh. Lê Tư quét mắt nhìn quanh nhà kho, bóng tối dường như đang nuốt chửng cô. Cô sợ bóng tối từ nhỏ, luôn cảm thấy có đôi mắt đang nhìn chằm chằm mình trong màn đêm, vì vậy mỗi khi màn đêm buông xuống, đèn phòng cô luôn là chiếc đèn bật sáng đầu tiên.

Lê Tư tăng tốc bước đến bên cánh cửa ẩn, thò đầu nhìn xuống dưới. Con hẻm không có một chút ánh sáng nào, bóng tối lại xâm chiếm đôi mắt cô. Cô thậm chí còn nghe thấy tiếng "thình thịch" đập nhanh của trái tim mình, vang lên rõ ràng và to bất thường trong con hẻm tĩnh mịch.

Cô không dám la lớn sợ thu hút sự chú ý của nhóm người kia, cô hạ giọng gọi tên Vân Dĩnh nhưng không có hồi âm. Không lẽ vì cô xé rách tay áo anh nên anh bỏ mặc cô luôn rồi?

Không thể nào, hẹp hòi đến vậy sao?

"Vân Dĩnh…" Cô không tin và gọi thêm lần nữa, vẫn không có tiếng trả lời.

Lê Tư nheo mắt cố gắng nhìn rõ vị trí bậc thang đầu tiên của thang ngang. Con hẻm quá tối, có thể nói là tối đen như mực. Cô vươn tay ra để chạm vào thang, may mắn là cô đã chạm được.

Lê Tư ước tính khoảng cách từ tay cô đến bậc thang, thở nhẹ ra một hơi và quyết định từ từ bò xuống.

Cô quay lưng lại, thò chân phải xuống tìm bậc thang gần nhất. Sau khi chắc chắn đế giày đã bám chắc, chân trái cô theo sát sau đó. Vì không nhìn thấy gì, cô phải dò dẫm từng chút như người mù sờ voi. Chuyện đáng lẽ chỉ mất chưa đầy một phút để xuống, cô đã mài mòn đến ba phút mà vẫn chưa chạm đất.

Lưng Lê Tư đã ướt đẫm mồ hôi, bắp chân vẫn còn run rẩy vì chạy quá nhiều.

"Vân Dĩnh cậu đợi đấy!"

"Đợi tôi xuống dưới rồi tôi sẽ xử lý cậu!"

"Đồ đáng ghét! Đồ tự phụ!"

"Chỉ được cái mặt mũi nhìn được!"

"Còn dám yêu thầm tôi! Với cái đức tính như cậu, đừng nói là theo đuổi, làm đồ khuyến mãi tôi còn thấy dư thừa!"



Lê Tư cố gắng chuyển hướng sự sợ hãi bóng tối bằng cách giận dữ mắng mỏ. Nhưng vì mắng quá say sưa, chân phải cô còn chưa kịp đặt vững, chỉ nghe thấy tiếng "rắc" một cái, âm thanh gãy của bậc thang khiến cô kinh hoàng mở to mắt.

"Mình chưa sống đủ mà… á á"

Bên tai cô vang lên một tiếng "hừ" nhẹ.

Lê Tư ngực phập phồng thở dốc, vẫn còn chìm đắm trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc vừa rồi. Cô cảm thấy cả người như đang lơ lửng giữa không trung, cái chết đột ngột có phải là chết ngay tức khắc không? Cơ thể cô không cảm thấy đau đớn nào.

"Mắng đủ chưa?"

Bộ não Lê Tư đình công tại chỗ, cô không thể tin nổi quay đầu nhìn anh: "Sao cậu lại ở đây?"

Vân Dĩnh nhìn cô với ánh mắt "hết thuốc chữa rồi", anh đặt cô xuống: "Cậu nên giảm cân đi."

-còn tiếp-