Chương 4.1: Yêu đơn phương

"Đồ khuyến mãi như cậu, tôi còn thấy dư thừa."



Người đàn ông hơi béo nhìn cái khóa ẩn rỉ sét trên đầu, nháy mắt với Tiểu Lục đối diện: "Đại ca, mấy anh em mình khỏe thế này mà không mở được, người chắc chắn không ở trong đó đâu, hay chúng ta rút trước?"

Tiểu Lục phụ họa: "Đại ca, em thấy anh Ba nói đúng. Anh Hai bị đánh tụi em cũng bực lắm, nhưng chúng ta lãng phí thời gian ở đây chẳng phải càng để hai đứa đó chạy xa hơn sao?"

Tên áo ba lỗ trầm ngâm nhìn chằm chằm cánh cửa ẩn vài giây, cuối cùng cũng mở lời: "Đi thôi."

Mấy người họ rầm rộ rời đi.

Tiếng bước chân và tiếng nói chuyện ngày càng nhỏ dần, Lê Tư khẽ thở phào nhẹ nhõm, đưa tay chuẩn bị mở cửa. Cô còn chưa chạm vào khóa thì ống tay áo đã bị anh nắm lại.

Đầu ngón tay ấm lạnh lướt qua da thịt cô, cảm giác lạ lẫm khiến cô theo bản năng liếc nhìn anh.

"Sao thế?"

"Đợi thêm chút nữa."

"Nhưng tớ không nghe thấy tiếng gì nữa, chắc họ đi rồi."

Anh không nói thêm, rụt tay lại, dựa vào chân bàn cũ kỹ trong nhà kho nhắm mắt nghỉ ngơi, dường như chắc chắn cô không dám tự ý mở cửa.

Trên đỉnh nhà kho có một ô cửa sổ hình vuông nhỏ, để không khí lưu thông. Chỗ này chắc đã bỏ hoang rất lâu, lớp bụi dày cộm trên cửa sổ đã chắn đi một phần ánh sáng.

Lê Tư ôm đầu gối ngồi đối diện anh, ánh đèn pin yếu ớt cũng báo hiệu sắp hết pin. Cô lén nhìn anh mấy lần, chân trái hơi co lại, tay buông hờ trên đầu gối. Vì nhà kho không lớn, chân phải dài của anh đành phải nửa duỗi thẳng nửa co.

Lê Tư không quen với sự tĩnh lặng này, lại không tìm được lý do thích hợp để mở lời, cô cố ý đá nhẹ vào chân anh: "Cậu chắn đường tớ rồi."

Đôi mắt đang nhắm của Vân Dĩnh từ từ mở ra, con ngươi đen láy sâu thẳm nhìn cô, không nói một lời nhưng lại đủ sức uy hϊếp.

Lê Tư khẽ ho hai tiếng, chuyển sang chủ đề khác: "Sao ra ngoài cậu lại mang theo đèn pin vậy?"

Anh ngẩng đầu dựa vào chân bàn, trông rất mệt mỏi.

Lê Tư phồng má, trong lúc do dự, câu hỏi muốn hỏi trong đầu cô vô tình thốt ra: "Vân Dĩnh, những người đó còn tìm cậu gây rắc rối nữa không?"

Ánh mắt anh lập tức đổ dồn vào cô. Ánh trăng yếu ớt lọt qua ô cửa sổ vuông nhỏ chiếu xuống nửa bên mặt cô. Giữa ánh sáng nhập nhoạng, đôi mắt cô trong veo nhìn anh, không hề pha lẫn bất kỳ cảm xúc tò mò nào, dường như chỉ là sự quan tâm thuần túy của một người bạn cùng bàn?

Mặt Lê Tư đột nhiên nóng ran, cô khoanh tay tựa lên đầu gối, giấu khuôn mặt hơi đỏ vào giữa hai cánh tay, chỉ để lộ đôi mắt tinh anh nhìn ra ngoài.

"Cậu nhìn tớ làm gì?"

Vân Dĩnh cúi mi thản nhiên nói: "Cậu luôn luôn như vậy à?"

Cô nhíu mày: "Ý gì?"

Anh thu chân phải về, tìm một tư thế thoải mái hơn để dựa vào và đáp lại câu hỏi của cô: "Quan tâm đến chuyện của tất cả mọi người."

Lê Tư nhấm nháp lời anh nói, im lặng vài giây rồi khẽ lắc đầu: "Tớ đâu có rảnh đến mức đó."

Không khí đột nhiên trở lại ngượng ngùng như lúc đầu, cả hai đều không nói gì. Nếu hỏi cô đánh giá Vân Dĩnh thế nào thì lúc này có lẽ cô phải thêm một điều nữa: Người chấm dứt mọi cuộc nói chuyện.

Oái oăm thay, cô lại là một người lắm lời. Câu hỏi đã bật ra nhưng không nhận được câu trả lời, sự khao khát muốn biết đáp án đó đủ để hành hạ cô mất ngủ đêm nay.

"Sao cậu không nói gì?"

"Cần phải nói gì sao?"

Lê Tư trợn mắt. Vừa nãy còn nói chuyện được vài câu, mới đó đã trở lại trạng thái ban đầu, vậy thì thà không nói từ đầu còn hơn.

"Tại sao những người đó tìm cậu gây chuyện?"

"Cậu đã nghe thấy gì?"

"…"

Lê Tư á khẩu. Không thể nói là cô đã nghe thấy rất nhiều nhưng không có câu nào tốt, nói ra thì câu chuyện chết ngay, còn làm sao tiếp tục được?

"À… tớ cũng không nghe được nhiều, khoảng cách xa nên nội dung nói chuyện không rõ ràng lắm."

Anh vỗ bụi trên quần áo, đột ngột đứng dậy. Nhà kho vốn không cao, anh cúi đầu đi đến gần dây kéo, dễ dàng tháo ra, cứ đi một bước lại cuộn dây một vòng trong tay, cho đến khi đứng yên bên cánh cửa ẩn và ngồi xổm xuống, anh tháo đầu dây còn lại trên tay nắm cửa, rồi cất cuộn dây vào ngăn kéo.

Lê Tư nhìn cuộn dây dài anh cất vào ngăn kéo không khỏi thở dài. Nếu không nhờ cuộn dây này, vị trí của họ đã bị lộ rồi. Chắc là vật bị bỏ quên khi dọn dẹp nhà kho trước đây, không ngờ hôm nay lại cứu mạng họ.

"Bây giờ chúng ta đi được chưa?"

Vân Dĩnh quay người lại, khẽ lắc đầu với cô: "Đợi thêm chút nữa."

Lê Tư tính tình nóng nảy, không hiểu tại sao dây đã tháo rồi mà vẫn phải đợi? Hơn nữa cô đã lâu không liên lạc với Tang Miên Miên và những người khác, không chừng họ đang lo lắng không biết cô xảy ra chuyện gì, gọi điện về nhà hỏi thăm, cô về nhà chắc chắn lại bị mắng một trận.

"Cậu ở đây đợi đi, tớ phải về." Nói rồi cô chuẩn bị ngồi xổm xuống kéo tay nắm cửa.

Kết quả giống hệt lúc nãy, anh lại ra tay ngăn cản hành động muốn rời đi của cô một lần nữa.

"Cậu cứ bảo đợi lát, đợi lát mãi, phải đợi đến khi nào? Hỏi lý do thì cậu không nói, ít nhất cũng cho tớ một lý do chứ…" Cô có chút tức giận, hơi thở phả ra như mang theo hơi nóng, chống tay lên hông ra vẻ muốn lý lẽ đến cùng.

Vân Dĩnh không chút biểu cảm thản nhiên nói: "Họ chưa chắc đã đi thật đâu."

Lê Tư bước vào hai bước rồi lại quay ra, bàn tay chống hông chuyển thành khoanh tay, đi đi lại lại đánh giá chàng trai trước mặt, dáng vẻ đi lại giống như một giáo viên tức giận nhưng bó tay trước một học sinh khó bảo.

Cô đột nhiên dừng lại, khuôn mặt khó hiểu lúc này chợt lóe lên vẻ kinh hãi, ánh mắt nhìn anh càng lúc càng khó đoán, ngón trỏ run rẩy chỉ vào anh, lắp bắp nói: "Cậu… cậu không cố tình không cho tớ đi đấy chứ?"

Vân Dĩnh ngẩn người, cô còn chưa cho anh cơ hội mở miệng, đã tự mình tiếp tục câu chuyện dang dở.

"Đã nói rồi mà! Lúc nãy đã không cho đi, bây giờ dây đã tháo rồi mà vẫn không cho đi, cậu không có ý đồ gì khác đấy chứ?"

Lê Tư càng nói càng thấy đáng tin, theo bản năng kéo chặt cổ áo đồng phục: "Cậu đừng nghĩ vừa rồi diễn một màn anh hùng cứu mỹ nhân thì tớ phải theo tục lệ lấy thân báo đáp đấy nhé."

"…"

Vân Dĩnh nhìn ánh mắt cảnh giác nhỏ bé của cô chiếu vào mình, khuôn mặt vốn nhạt nhẽo bỗng rạn nứt nhẹ. Tốt lắm, đây là lần đầu tiên anh bị coi là kẻ có ý đồ xấu.

"Cậu có thể đi ngay bây giờ." Anh không muốn ngăn cản nữa, giơ tay làm động tác "mời".

Lê Tư nắm chặt cổ áo bằng tay trái, nghiêng người tạo khoảng cách đề phòng nhìn anh, miệng không chịu thua: "Chậc chậc! Bây giờ lại nói được rồi, có phải tớ đã nói trúng tim đen nên cậu muốn mau chóng rũ bỏ hiềm nghi không?"

"…"

"Thật ra ban đầu tôi khá khinh thường cậu, quá giả tạo, lúc nào cũng bày ra bộ mặt lạnh tanh, chẳng có thái độ tốt với ai. Nhưng chuyện tối nay khiến tớ thay đổi suy nghĩ khá nhiều."

Lê Tư vuốt tóc: "Hơn nữa, nhan sắc của tớ dù không phải hoa khôi trường thì làm hoa khôi lớp cũng dư sức. Tớ đã thắc mắc sao cậu không bao giờ đề nghị đổi chỗ với giáo viên chủ nhiệm, hóa ra là đã thầm yêu tớ từ lâu rồi."

"Tôi…"

"Suỵt!" Cô khẽ đặt ngón trỏ lên môi cắt ngang lời anh: "Thanh niên có ý nghĩ này cũng dễ hiểu thôi. Dù sao thì một đại mỹ nhân như tớ lại ngồi cạnh cậu, còn là bạn cùng bàn, việc cậu vẫn có thể nghe giảng được đã là cao thủ rồi!"

Lông mày Vân Dĩnh gần như nhíu lại thành một đường, anh không thể để cô tiếp tục nói

hươu nói vượn và tự tưởng tượng với cái đầu vốn đã không thông minh của mình nữa. Anh muốn mở miệng biện minh, nhưng đối phương nói quá nhiều khiến anh không có cơ hội ngắt lời.

Anh nhìn chằm chằm đôi môi lải nhải của cô, lần đầu tiên cảm thấy bất lực.

"Nhưng khi học cấp ba, tớ đã tự đặt ra quy tắc cho bản thân, chuyện yêu sớm không thể xảy ra với tớ được. Mặc dù cậu trông khá ổn, cao ráo, học giỏi, nhưng quy tắc là quy tắc, không thể dễ dàng phá vỡ."

Lê Tư buông tay đang nắm cổ áo, đã quên mất chuyện vừa rồi coi anh là "kẻ háo sắc", cô thong thả đi đến bên cạnh anh.

"Tiểu Dĩnh à, tuy chúng ta không thể làm người yêu nhưng có thể làm anh em mà. Cậu cứ coi tôi là đàn chị đi, chị Lê này không nói những thứ khác, đối với anh em là tốt thật lòng đó."

"Nói xong chưa?" Giọng nói lạnh lùng của anh vang lên trong nhà kho tạo ra một cảm giác kỳ quái khó tả.

Lê Tư vẫn đang chìm đắm trong sự ngạc nhiên vì bị yêu thầm, không để ý rằng giọng điệu anh có chút lạnh lùng.

"Gần xong rồi." Cô giả vờ bình tĩnh đáp.

"Chỉnh lại hai điểm. Thứ nhất, họ chưa chắc đã đi xa, ra ngoài rất nguy hiểm. Thứ hai, tôi không có hứng thú với cậu."

-còn tiếp-