“Việc bảo cô gửi lời chúc phúc đến Vân Dĩnh là một xác suất không cao.”
–
Lê Tư chưa bao giờ nghĩ rằng sau sáu năm, cô và Vân Dĩnh sẽ có ngày gặp lại.
Cô vẫn ngồi trước bàn làm việc như thường lệ, chăm chú xem xét từng điều khoản trong hợp đồng.
Gần tối, Tô Châu đổ một cơn mưa không lớn lắm, đường phố được rửa trôi sạch sẽ sáng bóng, nhiệt độ dường như cũng giảm xuống.
Cửa sổ văn phòng hé một khe nhỏ, gió mát từ từ thổi vào. Cô ngước mắt nhìn chằm chằm khung cửa sổ vài giây, sau đó ánh mắt lại trở về với mặt bàn. Các con số trên đồng hồ để bàn nhắc nhở cô còn nửa tiếng nữa là đến giờ tan làm.
Khoảng thời gian trước, công ty Nam Nhứ từ trên xuống dưới đều trong tình trạng “chiến đấu" căng thẳng. May mắn thay, mọi nỗ lực đã được đền đáp, việc ký kết hợp đồng diễn ra rất suôn sẻ.
Để đãi ngộ cho sự vất vả của mọi người, công ty đã sắp xếp cho tất cả nhân viên tối nay đến bar Lăng Điểm để thư giãn. Mọi chi phí đều do công ty chi trả, coi như là xõa một lần hiếm hoi.
Công việc trong tay đã được xử lý gần hết, Lê Tư dự định hôm nay sẽ tan làm sớm. Tấm thẻ chăm sóc da mặt cô đã đăng ký tháng trước vẫn chưa dùng, lát nữa tiện sẽ đi xem thử liệu pháp ở đó thế nào.
Ngón tay thon dài của Lê Tư nhẹ nhàng gõ vài cái lên mặt bàn, sau khi đã quyết định, cô đột ngột đứng dậy. Ghế xoay văn phòng nhẹ nhàng xoay hai vòng, nhưng người phụ nữ trên ghế đã xách túi rời khỏi văn phòng.
Tiểu Mỹ ở quầy lễ tân đang cười nói vui vẻ với người bên cạnh, thấy bóng dáng quen thuộc đang đi xuống cầu thang thì thu mình lại nhiều, đứng dậy niềm nở chào hỏi.
"Chị Lê, hôm nay chị có việc ạ?"
"Ừm." Lê Tư đi được vài bước lại quay lại quầy lễ tân: "À đúng rồi, tối nay chi phí ở Lăng Điểm công ty trả, mọi người có đi không?"
"Chắc chắn phải đi chứ ạ! Công ty trả tiền thì bọn em nhất định phải đi!"
Tiểu Mỹ nhận ra lời nói của mình lúc này có hơi kích động, mặt hơi đỏ lên, giảm bớt âm lượng.
"Chị Lê… cũng đi chứ ạ?"
"Ừ, đi chứ." Lê Tư vén mái tóc dài ngang lưng, nháy mắt tinh nghịch với Tiểu Mỹ: "Hiếm khi công ty bao hết, chắc chắn phải đi. Giờ chị đi làm da mặt, chuẩn bị cho cuộc gặp gỡ “bất ngờ” tối nay đây."
Tiểu Mỹ nhìn bóng lưng khuất xa lẩm bẩm: "Không hổ là chị Lê, lúc nào cũng sẵn sàng cho một cuộc gặp gỡ bất ngờ…"
Lê Tư bước ra khỏi công ty, xoa xoa cái cổ đau nhức, nhẹ nhàng thở ra một hơi, cảm giác nặng nề trong l*иg ngực cũng theo hơi thở này mà dịu đi. Cô gửi tin nhắn cho phòng nhân sự giải thích về việc tan làm sớm, sau khi chắc chắn tin nhắn đã gửi đi không sai sót gì, cô giơ tay gọi một chiếc taxi.
-còn tiếp-