Trong nguyên tác, quá trình này từ đầu đã là sự thống khổ và tra tấn đến cực điểm. Nỗi cô độc khủng khϊếp có thể khiến con người phát điên, chỉ có ý chí vô cùng mạnh mẽ của Long Ngạo Thiên mới có thể gắng gượng chịu đựng.
Về sau, hắn dần dần quen với nó. Bản chất sinh mệnh thăng hoa, nhân tính vốn dĩ ích kỷ cùng những rung động tình cảm thuộc về con người từ từ rút đi. Tạ Châm thậm chí cảm thấy như vậy cũng tốt.
Không trải qua thống khổ, trắc trở để bảo hộ chúng sinh, sao có thể thành tựu thần linh vô thượng trong thế gian?
Kết cục này đối với rất nhiều độc giả nguyên tác mà nói là vô cùng thỏa mãn. Tuy đau lòng cho nhân vật chính, nhưng họ cũng cảm thấy Tạ Châm càng lúc càng trưởng thành, trầm ổn, hoàn toàn thích hợp để trở thành thần. Sau đó, chính hắn cũng không hề hối hận, bởi so với sinh mệnh vô hạn của thần linh thì cái giá ba mươi vạn năm thống khổ chẳng đáng nhắc tới.
Sau khi thành thần, Tạ Châm một lần nữa thống trị muôn ngàn vạn giới, hoàn toàn xóa bỏ tình yêu, dùng góc nhìn của một vị thần chân chính để đối đãi bình đẳng với thế gian.
Chỉ duy nhất những độc giả yêu thích hậu cung là thấy kết cục này khó chịu: tận mắt chứng kiến từng hồng nhan hóa thành bạch cốt, muốn gặp lại một lần cũng không thể, mà về sau Tạ Châm cũng không còn mở hậu cung nữa.
Âm thanh lật giấy ngừng lại.
Buông quyển sách xuống, Lãnh Xác chỉ thấy trong lòng tràn đầy cảm xúc phức tạp.
Một kết cục như vậy, đối với một kẻ sự nghiệp phê như Long Ngạo Thiên thì quả thực đã quá tốt, được như ý nguyện, cậu lẽ ra nên vì hắn mà thấy vui mừng.
Tạ Châm chịu đựng ba mươi vạn năm thống khổ, rồi sẽ lột xác thành thần. Còn cậu, trong tương lai không xa cũng có thể hoàn toàn thoát khỏi hắn, không còn phải lo lắng việc hắn bất chợt xuất hiện để ức hϊếp nữa.
Tu sĩ Hóa Thần cảnh thọ mệnh dài nhất chỉ khoảng mười vạn năm, đối với Lãnh Xác mà nói đã quá đủ. Cậu hoàn toàn có thể sống yên ổn ở Tu Tiên giới, không cần phải lẩn tránh trốn chạy.
Thậm chí, khi Tạ Châm đi bổ trời, với thân phận đạo lữ của một công thần đương thời, cậu sẽ được người đời kính trọng. Cái loại cảnh ngộ ấy hẳn là sung sướиɠ vô cùng, nói trắng ra thì chẳng khác nào “thăng quan phát tài, chồng chết để lại danh tiếng” cũng không sai.
Mọi chuyện thoạt nhìn đều đang hướng về phía tốt đẹp, đều là những điều trước kia cậu cầu mà không được.
Thế nhưng, khóe môi Lãnh Xác chỉ khẽ nhếch, lại chẳng sao nở nổi nụ cười.
Trong đầu cậu cứ hiện lên bóng dáng thiếu niên kiên cường, bị sỉ nhục chà đạp mà vẫn cố chấp rèn luyện thân thể, lại nhớ đến dáng vẻ hắn khi nói rằng thích mình.
Buồn bã và mất mát, hoàn toàn không có niềm vui như trong tưởng tượng.
Cậu lật tiếp nguyên tác, đọc đến đoạn Tạ Châm vừa bắt đầu quá trình bổ trời, trong đau đớn mà giằng xé nội tâm. Mọi người quanh hắn đều dần bị năm tháng bào mòn cho đến khi biến mất, chỉ còn lại thần tính được rèn trong thống khổ.
Lãnh Xác bỗng nhiên thấy có chút lưu luyến thiếu niên trẻ trung, quật cường ấy.
Nhưng con đường thành thần vốn đầy hiểm trở. Đối với một kẻ sự nghiệp phê như Long Ngạo Thiên, thì tình cảm nhỏ nhoi hay cơ hội thành thần trân quý nào đáng để cân nhắc?
Cậu lại ra sức lật tiếp, cố tìm xem nguyên nhân gì đã khiến Tu Tiên giới tan vỡ, liệu hạt giống thời gian trong tay hiện giờ có thể ngoài ý muốn thay đổi kết cục hay không.
Nhưng đáp án là: không.
Trong nguyên tác, những mảnh thế giới xâm lấn Tu Tiên giới thực ra đều do một đại thế giới cao giai bị nứt toác tạo thành. Vì vậy, trung tâm của các tiểu thế giới kia vốn là những mảnh tách ra từ quy tắc của đại thế giới, tuyệt đối không thể lặp lại.
Hiện tại, việc vô số tiểu thế giới lần lượt giáng xuống chỉ là quá trình phân giải của đại thế giới, vỡ thành từng mảnh nhỏ. Không lâu nữa, bản thể của đại thế giới sẽ thật sự giáng lâm, mang theo tử khí đủ để quét sạch hết thảy sinh mệnh, hung hăng đâm thẳng vào Tu Tiên giới.
Đến lúc đó, Tu Tiên giới sẽ sụp đổ, sinh linh đồ thán. Toàn bộ phàm nhân và những tu sĩ võ đạo chưa đạt đến Kim Đan cảnh đều phải chết.
Thứ duy nhất có thể cứu Tu Tiên giới, chính là trước khi đại thế giới kia giáng xuống, phải thu thập đủ những trung tâm quy tắc bị xói mòn, rồi đi ra ngoài vực ngoại, tái tạo lại đại thế giới.
Thời gian là quy tắc căn bản không thể thiếu để hình thành nên thế giới, nhưng chỉ có thời gian thì vẫn chưa đủ. Có những mảnh quy tắc trung tâm thậm chí còn lưu lạc ra ngoài vực ngoại, căn bản không tồn tại trong phạm vi Tu Tiên giới.
Trong nguyên tác, khi mọi người ở Tu Tiên giới nhận ra tất cả thì đã quá muộn.
Đại thế giới giáng xuống, Tu Tiên giới lâm vào cảnh diệt thế. Khi ấy, Tạ Châm đã tu luyện đến cảnh giới Phá Hư, thân thể rèn luyện tới cực hạn của thế giới, chỉ khi để thân thể băng giải thì mới có thể bổ cứu cục diện.
Lãnh Xác bừng tỉnh, theo bản năng siết chặt hạt giống thời gian trong tay. Giữa mày chau lại, lòng ngổn ngang trăm mối.
Thoáng suy nghĩ, cậu nhận ra: muốn cứu Tu Tiên giới, thoạt nhìn chỉ có hai con đường.
Con đường thứ nhất, để Tạ Châm băng giải thân thể cứu thế giới. Nhưng cái giá phải trả là Tạ Châm sẽ vô cùng đau khổ, mất đi nhân tính, không còn có thể gặp lại như xưa — trên một mức độ nào đó, tức là “con người” Tạ Châm đã chết.
Tuy vậy, lợi ích lại vô cùng rõ ràng: đây dường như là con đường duy nhất để thành tựu vô thượng thần linh.
Con đường thứ hai, đi cùng Tạ Châm tìm kiếm những mảnh quy tắc đại thế giới đang lưu lạc khắp nơi, rồi trước khi đại thế giới hạ xuống thì cứu vớt, khiến nó ngừng lại quá trình băng giải.
Lợi ích là Tạ Châm sẽ không phải chịu đựng thống khổ kia. Nhưng khuyết điểm lại nằm ở chỗ, không trải qua ba mươi vạn năm rèn luyện, có lẽ hắn sẽ mất đi cơ hội thành tựu vô thượng thần linh.
Là nên coi trọng tình cảm con người, hay coi trọng sự nghiệp thành thần?