Lãnh Xác nghe khen thì có chút ngượng ngùng.
Thôi được, háo sắc quả thật là khuyết điểm duy nhất của Tạ Châm. Người vừa nghiêm túc chuyện tu luyện vừa gặp tình huống thế này liền biến thành kẻ si mê ngay.
Hôm ấy, hiếm hoi Lãnh Xác mới được một đêm yên tĩnh.
Có lẽ vì hắn biết ban nãy trong tiểu thế giới mình đã hung hăng khi dễ cậu, hoặc cũng có thể vì thấy cậu đã quá mệt mỏi, nên Tạ Châm không lại quấy rầy, mà bận tối tăm mặt mũi với công việc.
Sự xâm lấn của tiểu thế giới vào Tu Tiên giới ngày càng nghiêm trọng. Gần như ngày nào cũng có vô số mảnh vỡ rơi xuống. Trong đó không hề có linh lực, nhưng lại rất thích hợp để đệ tử Khai Thiên Tông – vốn thân thể cường hãn, không cần linh khí – tiến vào rèn luyện và xử lý.
Vài đại tiên tông đã liên hợp công bố sự thật về việc tiểu thế giới xâm nhập. Nhờ vậy mà Khai Thiên Tông, giữa muôn vàn môn phái, bỗng chốc phát triển nhanh chóng.
Đồng thời, Tạ Châm cũng không hề giữ riêng mà chia sẻ nhiều phương pháp rèn thể với các tông môn khác, kêu gọi toàn bộ tu sĩ trong Tu Tiên giới đều phải tu luyện thân thể, để cùng nhau đối mặt với những mảnh vỡ tiểu thế giới có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.
Việc phải xử lý quá nhiều, dù Tạ Châm quyết đoán và hành động nhanh đến đâu thì tối nay tám chín phần hắn cũng sẽ không trở về.
Lãnh Xác một mình chờ trong tẩm điện yên tĩnh. Nếu là trước kia, cậu hẳn sẽ vô cùng hưởng thụ khoảng thời gian không có Tạ Châm này, thậm chí còn sung sướиɠ cầu mong hắn vắng mặt thêm vài ngày, để khi hắn trở về thì cậu có thể đi tìm Phong Ly Tuyết tránh mặt.
Nhưng bây giờ, Lãnh Xác lại không ngừng nghĩ ngợi: Tạ Châm vất vả như vậy, khi trở về cậu có nên quan tâm hắn vài câu, hoặc chuẩn bị chút bất ngờ nho nhỏ khiến hắn vui vẻ hơn không?
Nghĩ tới nghĩ lui cả buổi mà vẫn chẳng có ý tưởng gì.
Bởi cậu chợt nhận ra, bản thân hoàn toàn không hiểu được nhu cầu tình cảm của Tạ Châm. Cuộc sống của hai người từ đầu đến cuối đều là hắn chăm sóc cho cậu.
Lãnh Xác nhận thấy chính mình chẳng khác nào một khúc gỗ, trong chuyện tình cảm thì vô cùng chậm chạp, đối với Tạ Châm ngoài sự yêu thích đơn thuần, cậu gần như chẳng nghĩ ra được gì khác.
Cậu chỉ biết dựa theo nguyên tác, Tạ Châm là một kẻ mười phần coi trọng sự nghiệp, nếu không phải vì muốn ở bên Lãnh Xác, hắn gần như chẳng ăn uống nghỉ ngơi gì, cũng chẳng có thú vui nào khác.
Đang vò tóc phát sầu, Lãnh Xác bỗng nghĩ ra, mắt sáng lên: ngày mai có thể đi tìm Bạch Tuyết Liên.
Trong nguyên tác hậu cung, nàng là người giỏi nhất trong việc thấu hiểu và nắm bắt cảm xúc. Dù trong hiện thực Bạch Tuyết Liên và Tạ Châm không có nhiều cơ hội tiếp xúc, nhưng với sự nhạy bén siêu cao, có lẽ nàng sẽ cảm nhận được ít nhiều.
Cho dù nàng không nhìn thấu, thì chắc chắn cũng có thể đưa ra vài lời khuyên về cách sống chung giữa đạo lữ.
Nghĩ vậy, cậu thấy yên tâm hơn. Đồng thời, quả thật cậu cũng đã rất mệt mỏi. Lần này ở trong tiểu thế giới bận rộn lâu như vậy, thần kinh luôn căng như dây đàn, nay vừa thả lỏng đã lập tức kiệt sức.
Lãnh Xác gần như chưa kịp phản ứng thì đã hôn mê bất tỉnh.
Trong mơ, căn phòng tối quen thuộc cùng chiếc án thư lại một lần nữa hiện ra trước mắt.
Thật tốt quá!
Lãnh Xác hưng phấn bước đến. Lần trước, cậu chỉ kịp lướt qua vài trang nguyên tác, chỉ biết rằng việc Long Ngạo Thiên mất đi hạt giống thời gian sẽ dẫn đến ảnh hưởng cực lớn, hậu quả rất đáng sợ, rồi lại lo lắng mà tỉnh dậy.
Lúc này, hạt giống thời gian đã nằm trong tay, cậu lập tức ngồi xuống, bắt đầu lật xem.
Sau đó, cậu ngẩn người.
Khác hẳn với những lần trước chỉ có thể đọc được một chút nội dung, lần này cậu lại có thể xem được rất nhiều tình tiết về sau, thậm chí còn thấy được cả kết cục của Tạ Châm.
Ngay từ đầu, cậu đã biết qua phần tóm tắt về kết cục của Tạ Châm: một cái kết vô cùng điển hình của Long Ngạo Thiên trong thể loại sảng văn — trở thành tối cao thần của vô tận thế giới, đứng ở đỉnh cao vô thượng, cường đại đến mức khó tin, quả thật hoàn toàn phù hợp với một kẻ sự nghiệp phê như Long Ngạo Thiên.
Nhưng lần này, Lãnh Xác lại nhìn thấy quá trình hắn trở thành thần — một hành trình vô cùng thống khổ.
Thậm chí… là cái giá phải trả khủng khϊếp để thành thần.
Toàn thân cậu lạnh toát, ngây người nhìn những dòng chữ trong nguyên tác.
Vì cứu lấy Tu Tiên giới đang đứng bên bờ sụp đổ, Tạ Châm dùng thân bổ trời, bị giam hãm trong trạng thái gần như hồn phi phách tán suốt ba mươi vạn năm.
Trong ba mươi vạn năm đó, hắn mất đi toàn bộ công phu khổ luyện thân thể, không thể tu luyện võ đạo nữa, lấy chính thân mình hóa thành bức chắn, mãi cho đến ngày bức chắn rách nát kia tự động chữa lành.
Trong nguyên tác, quãng năm tháng ấy là nỗi giày vò tận cùng: từ góc nhìn xa xôi tựa như của thượng đế, hắn tận mắt chứng kiến thế gian biến đổi, cảnh thương hải tang điền nối tiếp nhau. Đám hồng nhan trong hậu cung từ lúc ban đầu còn ở bên che chở, rồi chậm rãi già đi; có người tái giá, có người cô độc sống nốt quãng đời còn lại. Cuối cùng, từng người một hóa thành nắm đất vàng, tử sinh chia lìa, chẳng bao giờ gặp lại.
Khai Thiên Tông trải qua hết thế hệ này đến thế hệ khác chưởng sự thay phiên, những gương mặt quen thuộc, những chuyện cũ thân thuộc dần biến mất trong dòng thời gian vô tận, cuối cùng tất cả đều xa lạ. Ngay cả Khai Thiên Tông cũng không ngừng khuếch trương, lớn mạnh đến mức chiếm cứ cả đại lục Tu Tiên, trở thành tông môn khổng lồ vô song.
Cùng lúc đó, hình thái sinh mệnh của Tạ Châm cũng lặng lẽ thay đổi, trong lễ tẩy rửa vô tận của năm tháng mà thăng hoa, trở thành thần linh hoàn toàn.