Người khiến Thẩm Trầm Ngọc thấy đáng sợ, không phải nam chính máu chó trong tiểu thuyết, mà chính là Thái tử – cũng là Thất hoàng tử năm xưa.
Một người không thể chấp nhận rằng ngai vàng mình có được là nhờ công lao của một ca nhi, chỉ vì bị từ chối mà căm hận đến mức hủy hoại đối phương. Không chỉ mù mắt Mục Lâm Đình, hắn còn ép người ta thành thân với một kẻ xa lạ.
Khi đọc tiểu thuyết, Thẩm Trầm Ngọc từng cảm thấy giá trị quan của mình bị chà đạp. Giờ nhớ lại, cậu chỉ thấy cả người rùng mình, động tác xử lý vết thương cho Mục Lâm Đình cũng nhẹ nhàng hơn hẳn.
Có lẽ thuốc kháng viêm bắt đầu phát huy tác dụng, nhịp thở người kia dần dần ổn định lại. Đến khi Thẩm Trầm Ngọc xử lý xong toàn bộ vết thương, cậu mới nhận ra toàn thân mình đã ướt đẫm mồ hôi vì mệt.
Lúc này cậu rất muốn tắm một trận nước ấm, tiếc rằng không gian tùy thân của cậu chỉ là loại cơ bản, không hỗ trợ việc tắm rửa. Thân thể của nguyên chủ lại quá yếu, trong thời tiết thế này, cậu không dám liều.
Dù không thể tắm, nhưng là người ưa sạch sẽ, Thẩm Trầm Ngọc vẫn nấu ít nước, định lau người cho cả cậu lẫn đứa bé.
Còn Mục Lâm Đình, đành phải để hắn chịu đựng thêm một chút. Cậu không dám đυ.ng vào, sợ làm rách vết thương.
Không gian của cậu có thể chứa sinh vật sống, thế là khi lau người, cậu bế đứa bé vào không gian.
Nhiệt độ trong đó luôn ổn định ở khoảng hai mươi độ, thoải mái hơn bên ngoài rất nhiều. Nếu không phải vì không gian nhỏ, lại chất đầy vật tư, Thẩm Trầm Ngọc thật sự muốn cả hai sống luôn trong đó. Tuy nhiên, cậu vẫn có thể để đứa bé ngủ lại bên trong.
Lau người xong, thay quần áo sạch sẽ, cậu dọn một góc trong không gian, rồi lên hệ thống mua một chiếc giường nhỏ cho bé.
Sau khi mặc tã, đặt bé nằm ngay ngắn trên giường, cậu mới yên tâm quay lại thế giới bên ngoài.
Lúc bước ra, trên người cậu là bộ đồ giữ nhiệt cùng áo khoác dày cộp kiểu Đông Bắc. Vẻ thư sinh thoắt cái hóa thành dáng vẻ dân vùng lạnh chính hiệu.
Cậu còn lấy gương ra soi, nhìn đi nhìn lại không chán. Thật kỳ lạ, nguyên chủ không chỉ trùng tên mà gương mặt còn giống cậu đến bảy tám phần.
Chỉ là nguyên chủ đã từng chịu nhiều khổ cực, thân thể gầy guộc hơn, rất hợp với hình tượng thư sinh yếu ớt.
Sờ vào cánh tay chẳng có bao nhiêu thịt, Thẩm Trầm Ngọc vừa gặm bánh vừa thầm nghĩ: nhất định phải dưỡng béo lên mới được. Đàn ông gì mà gầy như gà luộc, nhìn chẳng ra dáng chút nào!
Ăn xong sữa, bánh quy, thêm vài chiếc bánh kem nhân sữa, cậu mới quay đầu nhìn thời tiết bên ngoài với vẻ lo lắng.
Lương thực và nước uống còn đủ dùng, cho dù trong không gian có cạn thì vẫn có thể mua thêm bằng điểm tích lũy từ hệ thống.
Có điều củi đốt trong nhà đã gần hết. Trong không gian chủ yếu là đồ ăn, quần áo, và những vật phẩm dùng để kiếm tiền, cậu thật sự tiếc khi phải đem ra đốt lửa.
Mua bằng điểm thì không đáng – tích phân của cậu không còn nhiều. Hơn nữa cậu vẫn chưa rõ tiền tệ ở thế giới này có thể quy đổi ra điểm được không. Nếu không được, số điểm còn lại càng phải dùng tiết kiệm.
Nghĩ vậy, Thẩm Trầm Ngọc thấy buồn rầu vô cùng. Sớm biết thế thì trước đây cậu nên ném hết tiền riêng vào hệ thống rồi!
Cậu quyết định phải ra ngoài xem xét tình hình. Dù có tìm được thêm củi hay không thì cũng đỡ sốt ruột hơn là cứ ngồi đây chờ.
Chỉ là... cậu ngán ngẩm nhìn con dao chẻ củi rỉ sét – vũ khí duy nhất trong nhà. Không biết với thời tiết này có thú dữ nào quanh đây không nữa?
Dựa vào ký ức nguyên chủ, vùng núi sâu thế này vào mùa đông rất dễ gặp dã thú. Chính vì vậy mà nguyên chủ gần như không ra khỏi nhà, nếu có cũng luôn mang theo dao bên người.
Nhìn lại con dao chẳng chặt nổi cả ghế gỗ, Thẩm Trầm Ngọc yên lặng mở giao diện hệ thống.
Tích phân quý thật, nhưng mạng sống còn quý hơn! Ở nơi xa lạ, lạc hậu này, ít nhất cũng phải có vũ khí phòng thân.
Theo nguyên tác, sau trận bão tuyết này, Lương Châu phủ sẽ rơi vào hỗn loạn, thậm chí xuất hiện thiên tai. Đến khi ấy, dân chạy nạn đói khát có thể xông vào nhà cướp bóc, gϊếŧ người.
Thẩm Trầm Ngọc nhìn thân thể yếu ớt của mình, cuối cùng cũng hạ quyết tâm mua vũ khí. Có vũ khí mới yên tâm, còn lại đành đi từng bước tính từng bước.
Hệ thống thương thành phân cấp rõ ràng, mỗi lần thăng cấp sẽ mở khóa một loại sản phẩm mới từ một thế giới khác. Trước đây, Thẩm Trầm Ngọc mới ở cấp một, chỉ có thể mua hàng hóa từ thế giới của cậu.
Vừa nãy mua giường cho Tiểu Nhục Bao xong, thương thành đã thăng lên cấp hai. Ngay sau khi hệ thống nâng cấp, giao diện hiện ra một khu mua sắm mới – “Thương Thành Mạt Thế”. Đồng thời, còn xuất hiện giao diện quay thưởng miễn phí.
Là một tay chơi cuồng rút thưởng, vừa thấy nút "Tôi muốn quay", Thẩm Trầm Ngọc chẳng thèm nhìn phần thưởng là gì, liền nhấn luôn không do dự.