Chương 45

“Con không cần lo cho mẹ, hai ta mỗi người một tay làm cho xong, chờ khi nào bán xong, dẹp quán về nhà tự nhiên sẽ ngủ yên thôi.” Vương thị vừa ngáp vừa lắc đầu.

Hỏi bà có ngủ được không hả? Tất nhiên là không, thậm chí cả đêm còn chẳng chợp mắt được giấc nào. Hôm qua, khi phát hiện toàn bộ gia sản chỉ còn đúng bảy lượng, bà đã lòng đau như cắt, sau đó lại đi mua nguyên liệu, mua đồ bày quán, cả thảy hết tận ba lượng, chớp mắt đã tiêu hết một nửa.

Hôm đó bị điệt tức phụ nhà thân nương chọc giận dẫn tới bốc đồng thề thốt lung tung, tới khi tỉnh lại mới cảm thấy nghĩ mà sợ. Nếu chuyến này làm ăn thua lỗ, sợ là tương lai khó mà sống yên ổn.

Hai bà tức cùng đồng tâm hiệp lực, tới khi phía chân trời xuất hiện nắng sớm thì đã dọn xong đồ, đẩy ra ngoài Tri Y ngõ.

Giờ này ngoài bến tàu vẫn còn vắng, chưa có con thuyền nào cập bến, nhưng các sạp hàng nhỏ đã lục tục bày quán rồi.

Hôm trước Vương thị từng tới hỏi thăm, chỗ này không có quy định gì cả, chỉ cần giao phí sạp hàng cho người do nha môn sai đến vào mỗi cuối tháng là được.

Đương nhiên không phải muốn đổi vị trí là đổi, mà ai tới trước được trước, người tới sớm sẽ được ưu tiên thuê những vị trí tốt gần bến tàu, nếu sau này không muốn bán nữa cũng có thể nhượng lại cho người khác, nhận về một khoản phí chuyển nhượng.

Những người không có chỗ dựa, cũng không giao nổi phí chuyển nhượng như hai bà tức Cố Nhân tất nhiên cũng chỉ có thể chọn một vị trí không quá thuận tiện.

Nồi bát muôi chậu, rồi mấy bộ bàn ghế thấp lần lượt được dọn ra, sạp hoành thánh nho nhỏ cũng theo đó khai trương.

Khi mặt trời ló dạng cũng là lúc dòng người ngoài bến tàu tấp nập hẳn lên, tiếng rao hàng vang vọng khắp nơi, lấn át lẫn nhau, Cố Nhân vội nhét thêm củi, bắt đầu đun nước.

Gian hàng kế bên bán bánh quẩy, mỗi lần họ thả bánh vào trong chảo dầu sẽ phát ra tiếng xèo xèo giòn tan, mùi dầu chiên gần như lấn át hương canh cá của Cố Nhân.

Đương nhiên cũng có không ít người thấy Cố Nhân tuy lạ mặt nhưng được cái mặt đẹp nên ghé vào hỏi giá, có điều hoành thánh Cố Nhân bán không hề rẻ, một bát tận bốn văn tiền, trong khi những sạp hoành thánh khác mắc nhất cũng chỉ có ba văn.

Phần lớn người tới bến tàu toàn là người khuân vác, với họ, một văn tiền cũng vô cùng quan trọng, thế nên dù đã qua nửa canh giờ nhưng cũng chỉ có năm người vào hỏi giá, hơn nữa vừa nghe thấy hoành thánh ở đây là nhân cá, giá còn đắt hơn những sạp khác một văn, ai cũng đắn đo do dự, cuối cùng chỉ có hai người chịu móc tiền mua một bát.

Hôm qua Cố Nhân còn nhờ Vương thị đi mua cả một hũ dấm chua với mấy củ tỏi. Cố Nhân băm nhuyễn tỏi, bỏ vào chén gỗ nhỏ, khách hàng có thể tự gia giảm theo khẩu vị của mình giống như dấm. Trong số hai người khách, một người thêm chút tỏi băm, người còn lại cho vài muỗng dấm, sau đó nhanh chóng ăn sạch một bát, trước khi đi còn không quên ca ngợi món hoành thánh nhân cá của Cố Nhân.

Nhờ vậy mà lòng Cố Nhân kiên định hơn hẳn. Kỳ thật, chuyện ăn uống quan trọng nhất là khẩu vị, cái lưỡi của mỗi người không giống nhau, điển hình là món ngọt phía nam không bao giờ được người Tứ Xuyên thích ăn cay đánh giá cao, thế nên nàng cũng không chắc là ngoài Vương thị và Tiểu Vũ An ra thì liệu còn có ai hưởng ứng tay nghề của nàng nữa không.

Cũng vì vậy, khi thấy hai người khách có khẩu vị khác biệt rõ rệt đều hài lòng khen hoành thánh của nhà nàng ngon thì nàng biết mình lo nghĩ nhiều rồi.

Có điều nàng không gấp, nhưng Vương thị ngồi bên cạnh đã nóng hết cả ruột. Bày cả buổi sáng cũng chỉ bán được hai bát, thế này thì một ngày kiếm được bao nhiêu đồng đây?