Cố Nhân đau lòng nhìn dáng vẻ chưa đã thèm nhưng vẫn ngoan ngoãn của cậu bé, nàng lại múc thêm một bát canh cá nữa cho cậu bé uống.
Tiểu Vũ An bưng bát canh, uống từng ngụm nhỏ một cách quý trọng.
Sau nửa canh giờ, Vương thị cũng từ bên ngoài trở về.
Bà mua những nguyên liệu nấu ăn cần thiết rồi mang về nhà trước, sau đó đi gõ cửa nhà sát vách gọi tên Hứa thị.
Hứa thị đã ngửi thấy mùi thơm từ sát vách truyền đến từ trước và đứng ở trong sân ngửi rất lâu.
Khi nghe thấy Vương thị lớn giọng gọi, bà ấy còn tưởng là Vương thị có qua có lại đưa đồ ăn tới cho mình, kết quả vừa vui tươi hớn hở mở cửa nhìn lên thì thấy hai tay trống trơn của Vương thị.
"Tìm ta làm gì?" Hứa thị nhíu mày chống nạnh, hỏi bà với giọng điệu bất thiện.
Lần này Vương thị không cãi nhau với bà ấy, chỉ ôn tồn hỏi: "Nhà ta muốn làm một ít buôn bán nhỏ. Chỉ là đã rất nhiều năm ta không trở về, chỉ có tay nghề, không biết giá thị trường hiện tại nên đành phải sang nghe ngóng chỗ bà."
"Tay nghề kia của bà mà cũng đòi buôn bán?" Hứa thị cười nhạo, nhưng nhìn dáng vẻ hạ mình của Vương thị, tâm trạng bà ấy không tệ, nói tiếp: "Ta chỉ biết bến tàu là nơi nhiều người nhất, rất nhiều quán nhỏ đều mở ở chỗ đó."
Vương thị nghe vậy thì liên tục gật đầu, lại hỏi: "Vậy đồ dùng quầy bán hàng và dụng cụ thì mua sẵn hay đặt làm theo yêu cầu?"
Hứa thị nói: "Bà tưởng cái gì ta cũng biết à? Không biết đường tự lên trấn mà hỏi hả?"
Thấy bà ấy không biết thật, Vương thị cũng thu hồi vẻ hoà nhã, chống nạnh nói: "Không biết thì bà huênh hoang cái gì?"
"Cái đồ lưu manh nhà bà, ta có ý tốt làm bánh gạo cho bà, còn nhà bà có đồ ăn ngon cũng không đưa cho ta lấy một ít, sang đây tìm mắng có phải không?"
"Ta cứ không cho bà ăn đấy, thèm chết bà đi!" Vương thị đắc ý vênh cằm đi lên trấn nghe ngóng.
Đến chạng vạng tối cùng ngày, Vương thị đã trở về với một bộ dụng cụ bày quầy bán hàng.
Bởi vì nó được làm sẵn nên giá cả đương nhiên sẽ đắt hơn so với việc tự tìm vật liệu gỗ để làm, đặc biệt là nó còn đi kèm với một chiếc nồi sắt lớn hoàn toàn mới, phía dưới có thể châm củi thêm than, bên trên nổi lửa bày sạp hàng, làm ra nó lại càng tốn kém, lại còn có bàn thấp, nồi niêu xoong chảo các loại, bà bỏ ra tổng cộng hai lượng bạc.
Đương nhiên, có những cửa hàng khác cung cấp sản phẩm rẻ hơn, nhưng thứ nhất, sản phẩm ở các cửa hàng khác không đầy đủ ngay ngắn như thế, thứ hai là cửa hàng này được coi là một cửa hàng nổi tiếng trong thị trấn, chủ cửa hàng tuyên bố chỉ cần là hàng của mình, nếu không dùng nữa có thể bán lại với giá ưu đãi. Bằng cách này, nó có vẻ công bằng hơn các nhà khác.
Cố Nhân thấy bà suốt ngày bận rộn bên ngoài, chọn đồ, chuyển đồ loay hoay đầu đầy mồ hôi, nàng vội vàng rót cho bà bà cốc nước, lại lấy khăn tay cho bà bà lau mặt.
"Nương nên để cho ta đi cùng, dù sao cũng không thể để nương bận bịu một mình như thế mãi được."
Vương thị uống một ngụm nước nóng lớn: "Con không nhớ đại phu đã nói là phải tĩnh dưỡng sao? Cứ ngoan ngoãn đợi ở nhà đi. Hơn nữa, nếu việc buôn bán này mà thành, sau này con sẽ rất bận rộn, chỉ được rảnh rỗi nửa ngày, một ngày như vậy thôi."
Cố Nhân cũng không thuyết phục nữa, nàng đi vào phòng bếp chuẩn bị.
Vừa rạng sáng ngày hôm sau, quầy hàng hoành thánh của Cố Nhân được dựng lên trên bến tàu ở Hàn Sơn trấn.
Trời còn chưa sáng, Cố Nhân đã mở mắt. Vương thị còn dậy sớm hơn cả nàng, lúc nàng rời giường thì bà đã nhóm bếp nấu cơm rồi.
Nhìn hai mắt thâm quầng của bà, Cố Nhân không kiềm được mà khuyên lơn: “Giờ vẫn còn sớm, nương về phòng chợp mắt thêm chốc lát đi, một mình ta làm là được. Nếu nương hãy còn lo, vậy chờ tới lúc dọn hàng ra sạp bán, ta lại gọi nương một tiếng.”