Chương 35

Vương thị đang tức giận, không muốn nói chuyện, chỉ phất tay ra hiệu với hắn rằng chuyện này không liên quan đến hắn.

Tiểu Nhị Hắc sốt ruột đến phát khóc, lại quay sang giải thích với Cố Nhân: "Ta chỉ nghe sư phụ nói phu nhân muốn tìm nhà rộng rãi, giá rẻ và an toàn, nên mới dẫn các người đến chỗ Hứa thẩm. Một là vì bên đó có quan bổ đầu, hai là vì nhà Hứa thẩm cũng là góa phụ nuôi con, hoàn cảnh có phần giống với các người."

Vương thị đột ngột ngồi dậy: "Cái gì? Bà ta cũng ở góa?"

Chuyện Hứa gia ở trấn trên cũng không phải là bí mật, nên Tiểu Nhị Hắc kể: "Hứa thẩm trước đây là nữ nhi của một phú hộ trong trấn, sau khi chọn được một người ở rể, cùng nhau chuyển đến phủ. Song, hình như chưa được mấy năm thì Hứa gia làm ăn thất bại, phu quân của Hứa thẩm cũng qua đời vì bệnh, bà ấy đành đưa Thanh Xuyên ca về trấn."

Vương thị lại vội hỏi: "Nhà bà ta làm ăn thất bại, phu quân lại mất, còn có một nhi tử phải ăn học, bà ta sống bằng cách nào?"

Tiểu Nhị Hắc bị giọng nói đột ngột cao lên của bà làm hoảng sợ, lùi lại hai bước rồi nói: "Dù sao thì lạc đà gầy vẫn lớn hơn ngựa, ba gian nhà liền kề ở Tri Y ngõ kia đều là của Hứa thẩm. Một gian họ ở, một gian cho quan bổ đầu thuê, gian còn lại chính là gian ta dẫn người đi xem hôm nay."

Vương thị lập tức xuống giường, không thèm đi giày, bà mắng: "Ta đã bảo bà ta đừng gả! Bà ta không nghe ta, ngày tháng góa bụa có gì mà sướиɠ! Bà ta vừa lười vừa tham ăn, chỉ có tiền cho thuê từ mấy căn nhà đó đủ bà ta tiêu xài sao?"

Vương thị đi vòng quanh phòng mấy vòng, sau đó đột ngột quay sang Cố Nhân: "Con đi với Tiểu Nhị Hắc đến chỗ người môi giới ký khế ước. Con cứ nói là con rất thích chỗ đó, chúng ta thuê căn nhà đó một năm bốn lượng!"

Ở Tri Y ngõ, sư phụ của Tiểu Nhị Hắc cũng đến Hứa gia để xin lỗi.

Hứa thị vừa mới mắng Vương thị một trận cùng nhi tử xong, thấy sư phụ của Tiểu Nhị Hắc lại càng cau có.

Mặc dù việc buôn bán này là do sư phụ của Tiểu Nhị Hắc không kiên nhẫn nên đẩy cho đồ đệ, nhưng chuyện buôn bán thì nhỏ, còn danh tiếng thì lớn.

Vì vậy, sư phụ của Tiểu Nhị Hắc đã rất khách sáo đến xin lỗi thay đồ đệ trước, sau đó giải thích: "Đồ đệ của ta không hiểu chuyện, chỉ nghĩ rằng Võ phu nhân và người có hoàn cảnh giống nhau, cũng phù hợp với yêu cầu của người, nên đã tự tiện dẫn người đến đây. Xin người hãy tha thứ cho nó một lần."

Hứa thị vẫn còn tức giận, nghe lời ông ấy nói thì sửng sốt hỏi: "Cái gì gọi là hoàn cảnh giống nhau?"

Mặc dù chuyện Vương gia xảy ra trước đó hai ngày, nhưng Hàn Sơn trấn chỉ lớn như vậy, người làm nghề môi giới đương nhiên thạo tin tức, tự nhiên cũng kể rõ ràng chuyện Vương thị nhờ tộc trưởng ra mặt mới chia được một số tiền từ tay huynh tẩu.

Hứa thị nghe xong cũng im lặng, một lúc lâu sau bà ấy mới đứng dậy, đi đến cửa lại thấy không ổn, quay đầu nói với Hứa Thanh Xuyên: "À thì, con đến hỗ người môi giới một chuyến. Nương cũng không biết nói thế nào. Con cứ bịa một lý do, tóm lại là căn nhà đó nương chỉ cần họ trả hai lượng bạc một năm."

Hôm đó gần trưa, Cố Nhân dẫn theo Tiểu Nhị Hắc, Hứa Thanh Xuyên dẫn theo sư phụ của Tiểu Nhị Hắc, bốn người gặp nhau ở chỗ người môi giới.

Tiểu Nhị Hắc thấy sư phụ liền rụt cổ, sau đó lập tức cười lấy lòng: "Sư phụ, Võ phu nhân đổi ý rồi, muốn thuê gian nhà đó."

Hứa thị yêu cầu tiền thuê cao, còn kén người thuê, đã trở thành một việc khó khăn trong giới môi giới.

Vương thị trả tiền thuê thấp, yêu cầu về môi trường sống lại cao, cũng là một việc khó khăn.