Vương thị nói thầm nói vậy ngươi cho hai mươi lượng bạc này lai giống à?
"Chúng ta có thể làm buôn bán nhỏ thôi!"
Vương thị lắc đầu ngay: "Mua bán không phải dễ làm như vậy, chúng ta không có tay nghề, có thể buôn bán gì?"
"Ta cảm thấy chúng ta có thể bán thức ăn."
Vương thị nghe vậy thì cái đầu càng lắc như trống bỏi: "Trù nghệ của ta rất bình thường, từ nhỏ con đã đi theo ta học, cũng không thành thạo gì, mười tuổi rồi mà khi làm cơm còn suýt chút nữa đốt luôn táo phòng thì hai ta làm thức ăn có thể kiếm tiền sao?"
Cố Nhân đã sớm dự đoán được phản ứng này của bà, dù sao tính tình thay đổi cũng coi như dễ giải thích, nhưng tay nghề lại không thể cứ vậy mà hô biến ra. Nhưng may là nàng đã tìm được lý do biện hộ từ lâu.
"Thật ra, trước khi đến Hàn Sơn trấn, có một đêm ta nằm mơ."
Vương thị: "!"
Ôi nương ơi, thật đúng là nhi tức phụ do mình nuôi lớn, đến lý do nói dối cũng giống bà!
Cố Nhân rất ấm ức, bởi vì chưa kịp để nàng nói hết lời thì Vương thị đã nói nàng chuyện ngày hôm nay nàng bịa chuyện lừa gạt người nhà thân nương.
Cũng chẳng trách Vương thị không tin nàng. Nếu là nàng, nàng cũng không tin!
Nàng vốn không giỏi nói dối, lời bịa đặt này còn bắt chước trong tiểu thuyết, tiểu thuyết cũng không dạy cách nói dối khác!
Sáng sớm hôm sau, Vương thị bắt đầu tìm người môi giới để xem nhà.
Mặc dù đột nhiên có được hai mươi lượng bạc, đối với họ mà nói là người nghèo bỗng dưng giàu có, nhưng của cải vẫn rất ít. Không thể tiêu hết tiền bạc cùng một lúc được.
Vì vậy, những nơi tốt như nhà cũ của Vương gia đành phải từ bỏ.
Hàn Sơn trấn chia thành hai khu vực nam bắc. Phía nam gần bến tàu, có nhiều người khuân vác và sạp bán hàng đông đúc. Những gia đình nghèo khổ thường định cư ở đó.
Nơi này cũng có tai họa ngầm, đó là người ra kẻ vào đông đúc, tình hình an ninh không bằng những nơi khác trong trấn.
Vương thị nghĩ đến cảnh cô nhi quả phụ, lại thêm chuyện Lý Đại Ngưu trước đó, bà đi cả ngày cũng không đưa ra quyết định, đành phải về bàn bạc với Cố Nhân.
Cố Nhân nói: "Nương nghĩ đến chuyện tiết kiệm là đúng, nhưng an toàn thực sự là nhu cầu cơ bản nhất. Hay là ngày mai con đi cùng nương, giúp nương xem thử nhé?"
Vương thị hiện tại đã nghe lời Cố Nhân nói, thấy nàng ở trong nhà trọ hai ngày nay, sắc mặt đã tốt hơn một chút cho nên ngày hôm sau đưa nàng đi cùng.
Vì tiền Vương thị đưa cho người môi giới cũng không nhiều. Họ xem cả ngày cũng không đưa ra được quyết định, người môi giới chào đón họ trước đó đã mất kiên nhẫn nên đổi một tiểu đồ đệ mới vào nghề dẫn họ đi xem.
Tiểu đồ đệ đó trông cũng chỉ mười hai mười ba tuổi, mặt đen nhẻm, mắt to tròn, gặp ai cũng cười chào, trông khá lanh lợi.
Vương thị thấy người môi giới phái một thằng nhóc choai choai đến chào đón mình, trong lòng rất không vui.
Thế nhưng tiểu đồ đệ rất biết điều, vừa thấy Vương thị đã cười nói: "Phu nhân khỏe chứ? Hôm qua tiểu tử thấy phu nhân từ xa đã thấy phu nhân có tướng phúc hậu, nhìn gần còn từ bi hơn cả Quan Âm trên tranh. Không ngờ hôm nay lại có cơ hội được tiếp đón phu nhân, đúng là phúc khí của tiểu tử."
Thói đời không đánh người tươi cười, Vương thị bị hắn dỗ dành cũng cười theo, nhưng vẫn nói: "Sư phụ của ngươi đâu? Sao hôm nay chỉ để một đứa trẻ như ngươi đến đây?"
Tiểu đồ đệ cũng không tiện nói thẳng là sư phụ của hắn coi thường khách hàng như Vương thị nên giải thích rằng: "Hôm nay sư phụ vừa hay có việc ở nhà, để ta dẫn người đi xem trước. Người đừng thấy ta còn nhỏ, ta từ bé đã lớn lên ở trên đường phố. Đừng nói là Hàn Sơn trấn, mà cả huyện Thanh Sơn này, không có nơi nào ta không biết."