Chương 28

Tộc trưởng cũng không vòng vo với bọn họ, nói: "Bảo Vân nói trong tay nàng ta có thư của phụ thân mẫu thân các ngươi trước khi mất, mời chúng ta đến giám định."

Bảo Vân tất nhiên là tên của Vương thị.

Sắc mặt huynh tẩu Vương gia đều trở nên xấu hổ, vừa nãy bọn họ còn lên kế hoạch làm cách nào để phá hủy thư trong tay Vương thị. Giờ thì hay rồi, trải qua vài vị thúc bá giám định một lượt như vậy, cái gọi là kế hoạch của bọn họ hoàn toàn thất bại!

Lúc này trong lòng Vương Đại Phú và Vương Đại Quý không tránh khỏi cùng nghĩ tới, không trách lão thê nhà mình không thể lừa gạt tiểu muội được. Ai mà ngờ muội tử ở ở nông thôn nhiều năm như vậy nhưng còn lanh trí gấp mấy lần so với trước kia chứ.

Vương Đại Phú cười cứng đờ, nói: "Đều là người một nhà, bọn ta cũng đều nhận được nét chữ của phụ thân. Nói sao đi nữa cho dù không có phong thư kia thì bọn ta cũng tin lời tiểu muội nói."

Tộc trưởng vuốt cằm, bảo Vương thị lấy thư ra ngay lập tức.

Mọi người cùng nhau so sánh, giám định thư.

"Gian phòng kia thật sự là của Bảo Vân thì phải là của Bảo Vân, tuy rằng nhà các ngươi đã phân gia nhiều năm, nhưng vẫn có thể lấy ra một gian phòng được đúng không?"

Triệu thị và Trâu thị phía trước khóc lóc giả nghèo, đó là bắt nạt Vương thị nhiều năm nay chưa về, không biết chuyện bên trong, nhưng vài vị thúc bá đều là già đến mức sắp thành tinh, không phải dễ dàng lừa gạt như vậy, nên mấy người này cũng không dám nói dối.

"Tất nhiên là lấy ra nổi." Vương Đại Phú cười theo, nói: "Chỉ là, chỉ là ngài cũng biết, hiện tại người của hai phòng ở trong nhà rất đông đúc, trước kia bọn ta cũng không biết gian phòng kia là do phụ thân mẫu thân lưu lại cho tiểu muội nên đã cho tức phụ ở từ lâu rồi. Nếu tiểu muội muốn vào ở, cần phải dọn dẹp vài ngày mới được."

Tộc trưởng là do Vương thị mời đến, trước khi đến cụ còn cảm thấy Vương thị chuyện bé xé ra to. Chỉ là một gian phòng mà thôi, huynh đệ Vương gia lại giàu có như vậy sao sẽ chiếm cứ đồ vật của bà chứ?

Nhưng Vương thị là đứa nhỏ mà hai lão Vương gia thương yêu nhất khi còn ở trên đời, tộc trưởng nhớ kỹ chút tình cảm ngày xưa nên mới chạy tới một hồi.

Lại không ngờ hai huynh đệ này vậy mà dám ở trước mặt đám thúc bá bọn họ làm ra việc này?

Như vậy có thể nghĩ ra được bọn họ đối xử với vị muội tử Vương thị này ra sao!

Vương thị lại không ngạc nhiên chút nào, bởi vì mấy canh giờ trước, Cố Nhân đã nói với Vương thị: "Tuy hôm nay người gây khó dễ với nương là hai vị cữu mẫu, nhưng cữu cữu và cữu mẫu cũng không còn trẻ, làm lão phu lão thê cả đời, ý của các bà tất nhiên cũng là ý của cữu cữu. Mặc dù nương có thư do ngoại tổ tự tay viết, nhưng khó có thể nói bọn họ sẽ lấy cớ kéo dài hay không, hoặc là nói trong nhà nhiều người không có phòng trống, hoặc là gian phòng kia đã cũ, cần thời gian sửa chữa. Đó là vì nương mời thúc bá tới làm chủ, bọn họ chỉ cần luôn kéo dài, các vị thúc bá đều lớn tuổi, lo được một lần, nhưng có thể lo được cả đời sao? Không bằng đơn giản quy đổi thành hiện ngân, hai bên coi như tiền - hàng thoả thuận là xong. Chúng ta được tiền bạc thì đặt mua tiểu viện tử cho bản thân ngay, cách xa bọn họ, mỗi bên đều thanh tịnh."

Mời trưởng bối trong tộc ra mặt cũng là đề nghị của Cố Nhân, lại còn nói một đoạn lời nói như vậy, Vương thị thấy nàng làm việc nói chuyện càng ngày càng có thứ tự, trước đó cũng ít nhiều nhờ có nàng lo lắng tỉ mỉ bèn nghe theo đề nghị của nàng.

Không ngờ lại đúng là để cho nhi tức phụ nhà mình đoán đúng.