Bên ngoài đều nói tàu viễn dương chiêu nữ công là một việc làm tốt. Nhưng tin tức của Vương gia nhanh hơn so với nhà người bình thường, biết tàu viễn dương này đã từng chiêu công ở địa phương khác nhiều năm về trước, kết quả những nữ công này một đi không trở lại, sống không thấy người, chết không thấy xác.
Sau đó người nhà của những nữ công này làm ầm ĩ, nhưng tàu viễn dương chỉ nói những người này nhiễm ôn dịch bên ngoài, cho nên cũng không dám chở thi thể về.
Sau đó họ bồi thường cho người nhà của những người kia một số tiền, lại có hoạn quan có quyền lực ở đương triều ra mặt làm chứng nên những người làm ầm ĩ cũng bị bắt nhốt vào đại lao, sự tình tới đây cũng không giải quyết được gì.
Bởi vì chuyện này nên tàu viễn dương có thanh danh rất xấu tại những địa phương lớn như Kinh thành châu phủ, cho nên bọn họ mới không thể không đến mấy nơi địa phương nhỏ như Viễn Sơn huyện, Hàn Sơn trấn chiêu công.
"Tẩu tử đừng gấp." Trâu thị cầm lấy tách trà, chậm rãi dùng nắp của tách trà di chuyển để loại bỏ bọt: "Trễ chút bảo nam nhân của chúng ta đi đến đó một chuyến, nói rằng nghe bảo nhi tức nhà bà ta không khỏe nên cố ý đến thăm."
Triệu thị nghĩ cũng thấy đúng, lời của tẩu tử tất nhiên không có đáng tin bằng thân ca ca.
Cũng chính là lúc này, giọng nói kích động của Trung thúc truyền từ bên ngoài vào.
Lão gia tử là thật cao hứng, vừa chạy vừa la lên: "Khách quý đến!".
"Ông già điên này sao lại đi ra rồi?" Trâu thị bực bội thả tách trà xuống, không vui nhăn mày lại.
Trung thúc là lão nô bộc của Vương gia, từ nhỏ đã đi theo lão gia tử Vương gia.
Từ khi hai lão Vương gia qua đời, lão nô bộc này lại bị thất tâm phong, nghe tiếng người không lọt tai.
Người của hai gia đình vốn muốn đuổi ông ta đi, nhưng tiếc là trưởng bối trong tộc lại nhớ rõ ông ta, nên cũng không tiện làm ra chuyện tuyệt tình như vậy ở ngoài sáng mà đuổi ông ta vào ở trong phòng chứa củi, chỉ cho ăn chút cơm canh nguội lạnh, coi như là chó giữ nhà.
Hôm qua nghe nói Vương thị đã trở lại, nên Trâu thị đã dặn dò người gác cổng rằng nếu có người lạ tới tìm thì nói tòa nhà này đã đổi chủ, nhưng không ngờ rằng ông già điên này lại chạy tới.
"Không biết là ai tới."
Khi nói chuyện, Triệu thị và Trâu thị cùng ra khỏi phòng, mà những người khác trong nhà nghe được tiếng động cũng đều đi ra ngoài, không biết bao giờ, cả nhà đều đã đi tới đại môn khẩu.
Hai gia đình đều là tam đại đồng đường, cộng lại ước chừng khoảng hai ba mươi người.
Ban đầu khi Vương thị nhìn thấy Trung thúc không nhịn được vui vẻ nên cũng cười rộ lên theo, nhưng khi nhìn thấy rõ cách ăn mặc của hai ba mươi người ở đây thì bà lại cười không nổi nữa.
Chỉ thấy hai người đứng đầu Triệu thị và Trâu thị vẫn còn mặc bộ y phục cũ bạc màu vào buổi sáng, mà mấy tức phụ trẻ trong nhà đều mặt lăng la tơ lụa trên người, ngăn nắp lượng lệ, hầu như trên đầu mỗi một người đều có một bộ trang sức vàng, trên cổ tay đều là một cái vòng tay vàng to bằng ngón cái.
Đây là đói, không có gì ăn mà hai tẩu tử của bà đã nói đó sao?
Vương thị tức giận đến mức nghiến răng kẽo kẹt.
Cảnh tượng rất là xấu hổ.
"Còn không nhanh tay kéo Trung thúc xuống!" Trâu thị trừng mắt nhíu mày, lúc bà ta phân phó hạ nhân giống như thay đổi thành người khác. Nếu chưa từng thấy vẻ mặt hòa nhã của bà ta khi mới gặp thì trông bà ta cực kỳ giống đương gia chủ mẫu của một đại gia tộc.