Chương 20

Cũng bởi vì phải xa xứ, chính sách đãi ngộ mới tốt như vậy.

Người ở thời đại này vẫn có chấp niệm rất sâu đối với quê hương, chứ đừng nói là người rời đất liền ra biển kiếm ăn.

Hơn nữa nữ tử xa nhà nhiều năm vốn đã không phù hợp với quy tắc giáo điều, người coi trọng quy tắc và thanh danh tất nhiên sẽ không nhận việc này.

Nhưng trong thời kỳ loạn lạc hiện giờ, có rất nhiều người sống không nổi nữa, bởi vậy nên cũng có rất nhiều người đăng ký.

Vương thị nghe xong thì nhăn mày.

Thật ra bà không cần thanh danh gì cả, nhưng ra biển kiếm ăn thật sự nguy hiểm, chuyện khác không nói, nếu ở bên ngoài sống không quen bị bệnh thì phải làm thế nào? Cho dù trên thuyền có đại phu, nhưng ở ngoài biển thì dược liệu có đầy đủ không? Nói không chừng bị bệnh một hồi đã không còn nữa.

Hơn nữa Vũ An chỉ mới hơn năm tuổi, đứa nhỏ nhỏ như vậy cho dù là để cậu bé sống một mình ở chỗ này hoặc đi ra khơi theo bà cũng đều không an toàn chút nào.

May là bây giờ hỏi thăm kỹ càng mới biết được nhiều chuyện như vậy, nếu hấp tấp nghe lời hai tẩu tử nói đi đăng ký ngay, ký khế ước xong thì cái gì cũng đã muộn rồi!

Vương thị nghe xong nhíu mày, chứ đừng nói tới Cố Nhân.

Thuyền ra biển nhận người đi theo đúng là việc bình thường, nhưng là chiêu nữ công là có ý gì?

Nữ tử bẩm sinh yếu ớt, sức chèo thuyền không bằng nam nhân, cho dù là lên thuyền chăm sóc bữa ăn thường ngày cho người chèo thuyền cũng không cần những người này.

Trừ khi...

Sắc mặt bà tối sầm rồi lại hỏi thăm người ta thêm một lần nữa, khi biết con thuyền kia là do kiền nhi tử của hoạn quan có quyền lực ở đương triều mở, hơn nữa thủ tục cũng có đầy đủ, bà lại không tiếp tục hỏi thăm nữa.

Thời cuộc này đúng thật là muốn ăn thịt người mà!

Sau khi rời khỏi dược phô, Cố Nhân lên tiếng đề nghị: "Nương, tuy rằng các cữu mẫu giới thiệu việc không đáng tin. Nhưng nếu chúng ta đã đến đây, cũng nên đến cữu cữu gia bái phỏng một chuyến mới phải."

Vương thị vẫn đang nhớ chuyện hai tẩu tử xúi giục bà đi làm nữ công, nghe vậy phản ứng ngay: "Bọn họ sống không tốt, chúng ta mạo muội tới họ còn phải tiêu pha chiêu đãi chúng ta. Hơn nữa trước đó khi hai tẩu tử tới chúng ta cũng không nói muốn đến nhà thăm, giờ đột nhiên lỗ mãng đến sẽ làm phiền họ chuẩn bị."

Cố Nhân là cố ý muốn "đột ngột đến" như vậy, nếu có báo trước thì việc tới thăm này sẽ không thú vị, nàng không nhanh không chậm giải thích : "Nương và cữu cữu, cữu mẫu là cùng thế hệ nên không sao cả, nhưng ta và Vũ An là vãn bối, không đi chào đó là không có lễ phép. Vả lại ta cũng rất tò mò các thân nhân khác của người ra sao, muốn nhìn xem có phải bọn họ là người tốt giống người hay không."

Vương thị bị lời nói này của nàng dỗ dành, tuy rằng lấy làm lạ tại sao tức phụ nhà mình đột nhiên nhắc tới lễ phép, nhưng vẫn nhịn đau mua nửa cân quýt xấu và nửa cân lê ở bên đường: "Vậy chúng ta chỉ đi đến ngồi nói chuyện một chút thôi, không ở lại ăn cơm."

Tiếp theo, Vương thị vừa hỏi thăm người đi đường, vừa dựa theo trí nhớ mà dẫn bọn họ đến vị trí của nhà cũ.

Sau một giờ, rốt cuộc ba người Cố Nhân đã tới nhà cũ Vương gia.Vương thị không có nói sai, năm đó Vương gia ở Hàn Sơn trấn cũng có thể được coi là người có danh tiếng, tòa nhà hai tiến kia là một tòa nhà có tường trắng ngói đen, cửa rộng tường cao, vô cùng khí phái.

Nhưng mấy năm nay đúng thật là bị suy tàn, tòa nhà vẫn là tòa nhà kia, nhưng phòng ốc mái hiên, chân tường đều bị hư hỏng.

Vương thị đứng đó vừa than thở lại vừa gõ cửa: "Tòa nhà này có lẽ là bán cho người khác rồi, cũng không biết có thể hỏi thăm nơi ở mới của bọn họ hay không?"

Qua một lúc lâu, một lão quản gia chậm rì rì lên tiếng, lúc nhìn thấy bà thì kinh hỉ nói: "Tiểu thư đã trở lại!"

Vương thị thấy vậy cũng vui vẻ, gọi: "Trung thúc!"

Trung thúc vui tươi hớn hở đáp lời, vội vàng đẩy đại môn ra mời bọn họ vào trong.

Mà lúc này bên trong Vương gia, đại tẩu Triệu thị và nhị tẩu Trâu thị đang ngồi nói chuyện với nhau.

Triệu thị oán trách nhìn Trâu thị: "Đệ muội, sao muội không để cho ta đi khuyên nàng ta đi đăng ký chiêu công? Khế ước kia được ký xong thì chúng ta cũng sẽ không cần lo lắng nàng ta."

Trâu thị xưa nay vẫn luôn chướng mắt vị đại tẩu ăn nói vụng về lại ngốc nghếch này, nhưng hiện tại các bà lại có chung nỗi lo nên cũng không nói bà ta cái gì, chỉ giải thích: "Tuy rằng tiểu muội tin tưởng chúng ta, nhưng nhi tức phụ nhà nàng ta bị bệnh, chúng ta nói càng nhiều, càng sẽ bị lộ ra sơ hở!"

"Có thể lộ được sơ hở gì chứ? Đã lâu lắm rồi nàng ta không trở về, làm nông phụ cả nửa đời người, sao có thể biết được gì?"