Nguyên Tinh Thần đi vào phòng thay đồ, gỡ bỏ lớp hóa trang đầy máu me trên gương mặt. Trong gương hiện ra một gương mặt sáng rỡ: đôi mắt đào hoa, gò má thanh tú, ngũ quan tinh xảo. Cởi bỏ chiếc váy trắng dài nặng nề, thay vào đó là chiếc áo thun trắng đơn giản cùng quần jean ôm gọn vậy mà vẫn toát lên khí chất mỹ nhân, đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
Trong khi đó, Tiểu Mễ làm theo chỉ thị của ông chủ, đi giải thích với mấy nhóm khách đã đặt lịch rằng phòng thoát hiểm đang được sửa chữa, tạm thời không thể sử dụng. Dẫu có phần tiếc nuối, nhưng nghe đến việc lần tới sẽ được giảm nửa giá, khách hàng nào cũng gật đầu đồng ý.
“Tinh Thần, tự mình bảo trọng nhé.”
“Chị Tiểu Mễ, chị đừng đi mà!!!” Nguyên Tinh Thần lôi kéo cô ấy, gọi với theo đầy nũng nịu.
Nhưng Tiểu Mễ hất tay ra, khoác túi rồi chuồn thẳng, sợ bị ông chủ giận chó đánh mèo mà trách phạt đến mình. Đi ra khỏi tòa nhà cô ấy mới chợt ngẩn ra: "Ủa? Bao giờ thì cửa hàng có thêm phòng mật thất mới thế nhỉ?"
“Bình thường thì em gái dài em gái ngắn, bây giờ em gái gặp chuyện thì chị liền chạy, đúng là tình chị em plastic!” Nguyên Tinh Thần ủ rũ, mặt mày xịu xuống như thể chẳng còn gì đáng luyến tiếc. Cô lê bước về quầy lễ tân, tiện tay rút một tờ khăn giấy, vừa vò nát trong tay vừa hậm hực trừng mắt nhìn chằm chằm về phía chiếc sofa nơi Bạch Mộc Trạch đang ngồi.
Thấy vậy, Thẩm Kha khẽ huých tay bạn mình: “Ê, Đại Bạch, bên kia có mỹ nữ đang nhìn cậu kìa.”
Bạch Mộc Trạch chẳng buồn ngẩng đầu. Trong mắt anh, trò rắn săn mồi trên điện thoại còn thú vị hơn phụ nữ nhiều. Hơn nữa, theo tiêu chuẩn của Thẩm Kha, hỉ cần là nữ thì đều lập tức được gắn mác “mỹ nữ”.
Game Over!
Một ván trò chơi kết thúc, Bạch Mộc Trạch mới ngẩng lên. Lần này Thẩm Kha không nhìn nhầm. Quả thật là một mỹ nhân, hơn nữa, nếu đoán không sai, cô gái đang dựa vào quầy lễ tân kia chính là “nữ quỷ ăn cơm hộp” trong mật thất ban nãy. Anh hứng thú quan sát thêm vài giây, nhưng rơi vào mắt Nguyên Tinh Thần thì đó chẳng khác nào một sự... khıêυ khí©h trắng trợn!
Cô lập tức sải bước tới, chất vấn thẳng thừng: “Vị tiên sinh này, tôi muốn biết vì sao anh lại cho mật thất của chúng tôi 0 điểm? Cho dù cuối cùng xảy ra chút sự cố, nhưng trải nghiệm trước đó chắc chắn đâu đến mức tệ hại như vậy chứ?”
Bạch Mộc Trạch vốn cực kì ghét kiểu giọng điệu chất vấn kênh kiệu ấy. Anh chậm rãi đứng lên, cúi người xuống, từ trên cao nhìn thẳng vào mắt cô, lạnh nhạt đáp: “Dựa theo trải nghiệm cá nhân, mật thất này hoàn toàn chẳng có chút tính giải trí nào. Chỉ biết chăm chăm hù dọa bằng yếu tố kinh dị mà bỏ qua cốt lõi của trò chơi. Tôi thấy việc cho 0 điểm hoàn toàn hợp lý, nhất là khi còn gặp cảnh NPC ngồi trong phòng ăn cơm hộp như thế này.”
“Nhưng tôi đã bồi thường cho các anh rồi cơ mà! Giá gốc mỗi người 120, tôi chỉ thu 60, còn tự bỏ thêm 300 từ túi mình nữa đấy!”
“Ngại quá, đó là sự bồi thường do cô đơn phương đưa ra, tôi chưa bao giờ chấp nhận.”
“Anh...”
Nguyên Tinh Thần bị anh áp chế hoàn toàn. Bạch Mộc Trạch cao hơn cô nửa cái đầu, khí thế lạnh lùng bức bách khiến cô cảm thấy nghẹn lại. Đúng là lỗi thuộc về mình, nhưng nghĩ đến việc móc tiền túi bồi thường, cơn tức tối vẫn cuồn cuộn, khó lòng nuốt trôi.
Cuối cùng cô hậm hực quay lại quầy lễ tân, ngồi phịch xuống ghế, mặt phụng phịu xị ra. Còn Bạch Mộc Trạch thì như không hề bận tâm, ngả người xuống sofa, tiếp tục tập trung vào trò rắn săn mồi.
*****
Cúc cu ~ Cúc cu.
Kim đồng hồ quả lắc treo tường điểm đúng bốn giờ, chú chim cu gáy bằng kim loại bật ra rồi lại nhanh chóng thụt vào trong ổ.
Đúng lúc ấy, Ngô Giải đúng giờ xuất hiện phía trước sảnh, giọng nói đều đặn như thường lệ: “Các vị khách, mật thất đã chuẩn bị xong, mời đi theo tôi. Nguyên Tinh Thần, cô cũng vậy.”
Đoàn của Bạch Mộc Trạch đi trước, Nguyên Tinh Thần không tình nguyện mà chậm chạp theo sau, từng bước nặng nề như bị kéo lê.
Ngô Giải dẫn cả nhóm đến trước một cánh cửa gỗ đỏ chói mắt, trên mặt cửa in rõ một dấu chữ
X to lớn. Hắn lấy ra từ túi một chiếc chìa khóa hoa văn cầu kỳ, cắm vào ổ rồi xoay vài vòng.
“Kẽo kẹt” Cánh cửa dày nặng chầm chậm mở ra.
“Mời vào.” Ngô Giải khẽ cúi người, tay phải đưa ra làm động tác thỉnh mời.
Bên trong tối đen như mực, hoàn toàn không thấy được bố cục căn phòng, sự bí ẩn khiến không khí càng thêm căng thẳng. Ngô Giải không phát bịt mắt, Bạch Mộc Trạch cứ như vậy thản nhiên bước vào. Có người dẫn đầu, những người khác cũng yên tâm nối gót.
Đúng lúc Nguyên Tinh Thần chuẩn bị bước qua ngưỡng cửa, “rầm”, Ngô Giải bất ngờ đóng sập cửa lại.
“Ông chủ, tôi... tôi không cần đi nữa à?” Cô vừa sợ hãi, vừa khẽ khàng ôm chút hy vọng.
Ngô Giải vẫn mỉm cười, song giọng nói lạnh lẽo lạ thường: “Cô? Tôi đã có sắp xếp. Phạm phải sai lầm nghiêm trọng như thế, cô nghĩ có thể dễ dàng thoát được sao? Đi theo tôi.”
Nguyên Tinh Thần run rẩy bước theo sau. Hắn đưa cô đến trước một cánh cửa gỗ khác, toàn bộ cánh cửa đen kịt như hố sâu không đáy, không có lấy một dấu vết nào khác, tựa hồ muốn nuốt chửng cả ánh sáng.
Ngô Giải rút ra một chiếc chìa khóa khác, mở cửa. Bên trong vẫn như cũ là một mảnh tối om đen kịt.
Nguyên Tinh Thần ngập ngừng, còn chưa kịp dò dẫm thì
bộp! — bàn tay Ngô Giải vỗ mạnh lên lưng cô. Cô lảo đảo mất thăng bằng, ngã nhào vào trong.
Ầm! Cánh cửa sau lưng lập tức đóng sập lại, âm thanh nặng nề vang vọng trong bóng tối đặc quánh.
Trong bóng đêm dày đặc, Nguyên Tinh Thần loạng choạng mò mẫm vài bước. Bất ngờ, cô khẽ chạm trúng một cơ quan nào đó.
Tách! — ánh đèn bừng sáng.
Khi nhìn rõ cảnh tượng trước mắt, trái tim cô thót lại. Đây... tuyệt đối không thể gọi là một căn phòng!