Chương 4: NPC ăn cơm hộp

Khi Tiểu Mễ đỡ Viên Hàn Sương bước ra thì vừa vặn chạm mặt Nguyên Tinh Thần từ cánh cửa mật thất số 5 đi ra.

“Có chuyện gì thế này?” Nguyên Tinh Thần hỏi.

Tiểu Mễ bất lực đáp: “Cô nàng này bị trẹo chân rồi.”

Ánh mắt Nguyên Tinh Thần khẽ đảo xuống đôi giày da nhỏ nhắn, gót cao năm phân trên chân cô ta, khóe môi cong lên trêu chọc: “Ồ, chơi mật thất mà cũng mang giày cao gót à, chị gái gan thật đấy.”

Viên Hàn Sương vốn định bật lại mấy câu, nhưng vừa nhìn thấy khuôn mặt bê bết máu và nước mắt của Nguyên Tinh Thần, lời đến miệng lại nghẹn.

Cô ta kéo tay Tần Nhiễm, vội vàng rời đi: “A Nhiễm, đi mau.” Cứ nhìn thêm vài lần nữa, e rằng tối nay cô ta sẽ gặp ác mộng mất.

“Ê, Tinh Thần! Cơm hộp để trên tủ kia, mật thất số 2 hôm nay không có ai, ăn xong thì vào đó nghỉ một lát đi.” Tiểu Mễ dặn dò xong, lại đỡ Viên Hàn Sương ra tiền sảnh.

Mật thất số 2 thuộc dạng giải đố thuần túy, thiết kế chẳng khác nào một căn biệt thự sang trọng. Chủ đề này không có NPC, kịch bản cũng hơi nhạt nhẽo nên bình thường chẳng mấy ai chọn chơi.

Đã là ba giờ chiều, Nguyên Tinh Thần mới bắt đầu ăn trưa. Bốn giờ lại có thêm một ca nữa, tranh thủ khoảng trống giữa hai lượt, cô có thể nghỉ ngơi một chút.

Cô xách hộp cơm, dùng chìa khóa dự phòng mở cửa sau của mật thất số 2. Nghĩ tới không muốn làm phiền ông chủ nên cô không bật đèn, chỉ đặt một chiếc nến trên bàn trà.

Nguyên Tinh Thần thả người xuống chiếc ghế sofa sang trọng, vắt chân, cảm thán: “Haizz, đây mới gọi là cuộc sống chứ!”

Bụng réo ầm ĩ, đói đến hoa mắt. Cô mở nắp hộp cơm, hôm nay đồ ăn khá ngon, còn có cả cái đùi gà kho cô thích nhất. Vừa gắp lên chuẩn bị đưa vào miệng thì “cạch” cửa bị ai đó từ ngoài đẩy vào.

Nguyên Tinh Thần giật mình, đùi gà rơi thẳng xuống đất. Rõ ràng Tiểu Mễ nói mật thất số 2 không có ai cơ mà! Con hàng này từ đâu chui ra thế?

Đứng ở cửa, Bạch Mộc Trạch cũng bối rối. Trong mật thất lại có một NPC đang ăn cơm hộp, cảnh tượng này... đúng là trải nghiệm tệ hại chưa từng có.

“Hay là... để cô ăn xong rồi tôi vào sau?” Anh gợi ý.

Là một NPC chuyên nghiệp, Nguyên Tinh Thần lập tức nhập vai. Cô đặt mạnh hộp cơm xuống bàn, gằn giọng: “Hôm nay đồ ăn khó nuốt, vậy thì... ăn ngươi cũng được! Ha ha ha ha!” Nói rồi, cô vén váy, lao thẳng về phía cửa.

Ai ngờ Bạch Mục Trạch chẳng hề sợ hãi, chỉ lười biếng dựa vào khung cửa, thản nhiên quan sát màn diễn gượng gạo của cô.

Hỏng rồi...

Nguyên Tinh Thần vội ôm hộp cơm, xoay người bỏ chạy. Trước khi đi còn để lại một câu: “Hôm nay tạm tha cho anh, lần sau anh sẽ không may mắn thế đâu!”

Cô nhanh chóng mở cửa sau, cắm đầu chạy, còn không quên đóng cửa lại để người chơi bên trong tiếp tục giải đố.

Xong đời rồi! Tiêu rồi! Đây đúng là cú ngã đau nhất trong sự nghiệp của mình!

Xách hộp cơm quay về tiền sảnh, cô lập tức tìm Tiểu Mễ hỏi: “Chị Tiểu Mễ, không phải chị nói mật thất số 2 không có ai sao?”

“Đúng mà, suất này kết thúc lâu rồi.”

Nguyên Tinh Thần lôi cô ấy ra chỗ khuất: “Nhưng em vừa gặp khách trong đó, rốt cuộc là thế nào?”

Tiểu Mễ kinh ngạc: “Không thể nào, để chị xem.”

Tiểu Mễ mở camera giám sát của mật thất số 2, trong màn hình quả thực không có một bóng người. Trong lòng Nguyên Tinh Thần “lộp bộp” một tiếng. Không thể nào! Chẳng lẽ giả ma lại đυ.ng phải ma thật? Lông tơ toàn thân cô dựng đứng, hộp cơm trong tay cũng chẳng còn hương vị.

“Đi, dẫn chị tới chỗ đó.”

Cô kéo Tiểu Mễ trở lại gian mật thất khi nãy. Nhìn thoáng qua, Tiểu Mễ bỗng nhiên vỗ vai cô, mặt mày như chẳng còn gì phải luyến tiếc: “Em gái à, lần này em gây họa rồi.”

Thì ra chỗ Nguyên Tinh Thần vừa vào chính là mật thất số 1 Bệnh viện điên loạn, nơi Bạch Mộc Trạch đang tham gia trò chơi.

“Không thể nào! Đây rõ ràng là phòng số 2 mà, sao lại thành số 1?”

Bởi vì là cửa sau nên vốn không hề đánh số. Dù sao thì khách hàng đều đi từ cửa chính nên chẳng bao giờ nhầm. Nguyên Tinh Thần cứ nghĩ cánh cửa thứ hai là của mật thất số 2, nào ngờ cửa đầu tiên lại là phòng vệ sinh, tính ra thì cửa thứ ba mới đúng là cửa của mật thất số 2.

Chìa khóa thì lại là chìa khóa thông dụng nên mở cửa nào cũng được, bảo sao cô vào nhầm.

“Thôi, để lát nữa chị đi giải thích với khách một chút. Nhưng mà... tiền thì chắc chắn là bị trừ rồi.” Tiểu Mễ thở dài.

Nguyên Tinh Thần xụ mặt: “Đuổi em thì được, chứ trừ tiền thì không được đâu!”

Tiểu Mễ an ủi cô: “Dù gì em cũng là “thú cưng” của tiệm, ông chủ chắc không làm khó quá đâu. Cùng lắm trừ hai ba trăm cho có lệ thôi.”

Nguyên Tinh Thần nào biết, hình phạt đang chờ phía trước... vốn chẳng phải chuyện tiền bạc có thể giải quyết dễ dàng.