“Xin chào, bọn tôi muốn chơi Thâm cung oán hận.”
Nhân viên lễ tân nhìn vào thông tin trên màn hình máy tính, lắc đầu: “Xin lỗi, Thâm cung oán hận hiện tại đã kín lịch rồi, sớm nhất cũng phải cuối tuần sau mới có suất.”
“Hả? Cuối tuần sau sao?” Thẩm Kha hơi ngạc nhiên.
“Đúng vậy, dạo này khách đến chơi đều chọn chơi phòng đó. Mỗi ngày chúng tôi nhiều nhất cũng chỉ mở tối đã được năm đợt.”
“Vậy cũng đâu đến nỗi phải chờ tới tận tuần sau?”
Nhân viên giải thích: “Người thủ vai Trân phi là nhân viên bán thời gian, ban ngày còn đi học, chỉ buổi tối hoặc cuối tuần mới rảnh. Tính ra, một tuần nhiều lắm cũng chỉ có mười lăm suất. Nếu muốn, các bạn nên đặt ngay cho cuối tuần tới, nếu chậm e rằng sẽ hết sạch.”
“Được được, đặt trước cho bọn tôi đi.”
Nghe vậy, Viên Hàn Sương bĩu môi, than thở: “Trời ơi, thế hôm nay phải làm sao? Chẳng lẽ mất công trang điểm rồi lại về tay không à?”
Tần Nhiễm vội dỗ bạn mình: “Không sao, mình có thể thử phòng khác mà.”
Nhưng Hàn Sương vẫn phụng phịu: “Cậu không hiểu rồi, mật thất Thâm cung oán hận là đỉnh nhất ở đây, được chấm tận 9.9 điểm đó! Tớ còn chưa từng chơi thể loại kinh dị nữa, thực sự rất muốn thử mà.”
Miệng thì than thở về trò chơi, nhưng ánh mắt cô ta lại lén liếc về phía sau.
Tần Nhiễm tất nhiên hiểu rõ tâm tư của bạn mình, bèn quay sang hỏi nhân viên: “Anh ơi, vậy còn phòng kinh dị nào khác không?”
Nhân viên lễ tân: “Có một phòng còn trống, tên là Bệnh viện điên loạn. Đây cũng là dạng kinh dị hạng nặng, nhưng độ khó câu đố khá cao. Các bạn có muốn thử không?”
Tần Nhiễm quay sang mọi người: “Em thấy cũng được. Còn mọi người thì sao?”
Viên Hàn Sương lại lo lắng: “Độ khó cao thế... nếu bọn mình không thoát ra được thì sao?”
Thẩm Kha cười cười: “Không sao, có giáo sư Bạch đây rồi. Cậu ấy là não to siêu cấp, đảm bảo chắc như thép sẽ giải được hết! Ê Đại Bạch, cậu thấy sao?”
Bạch Mộc Trạch khẽ gật đầu, giọng thản nhiên: “Được.”
“Thế thì mở phòng này đi nhé.” Thẩm Kha dứt khoát thanh toán bằng điện thoại.
“Vâng, xin các bạn chờ một chút. Hai giờ đúng sẽ bắt đầu.”
Trong lúc chờ, cả nhóm tìm chỗ ngồi. Bạch Mộc Trạch chọn chiếc ghế sofa đơn, ngồi xuống chơi game trên điện thoại.
Viên Hàn Sương đi đôi cao gót lạch cạch tiến tới, giọng ngọt ngào hỏi: “Giáo sư Bạch, anh đang làm gì thế?”
Ngón tay anh lướt nhanh trên màn hình. Vài phút sau, mới ngẩng lên: “Chơi game.”
Hàn Sương ghé đầu tới gần: “Game gì vậy? Cho em chơi với được không?”
Anh dừng lại, ngẩng đầu nhìn cô ta. Viên Hàn Sương đối mặt với anh, cảm giác được nhịp tim trong l*иg ngực đập mạnh, nào biết Bạch Mộc Trạch chỉ nói một câu: “Xin lỗi, cô che mất màn hình rồi.”
“...!!!” Hàn Sương cứng họng. Quấy rầy rồi!
Đúng lúc ấy, nữ nhân viên mặc đồng phục gọi lớn: “Khách chơi Bệnh viện điên loạn xin mời tập trung.”
Cả nhóm đứng dậy đi theo.
Tần Nhiễm khẽ thì thầm với Hàn Sương: “Đừng vội, sẽ còn cơ hội.”
Nhân viên phổ biến một ít quy tắc với bọn họ. Dặn dò xong sau đó dẫn họ đi cất vật dụng tùy thân vào tủ chứa đồ.
“Đây là ba bộ đàm đã chỉnh sẵn kênh. Nhấn giữ nút màu đỏ là có thể nói chuyện.”
Ba chàng trai nhận lấy. Khi họ đi ngang qua phòng số 5, bên trong còn vọng ra tiếng la hét thảm thiết: “Trân phi, ta sai rồi! Ta đáng chết!!!”
Thẩm Kha cười, quay qua nói với bạn tốt: “Đại Bạch, phòng này chắc chắn phải thử bằng được, tuần sau nhất định quay lại!”
Căn phòng “Bệnh viện điên loạn” nằm ở phòng số 1, là mật thất duy nhất của cửa hàng được đánh giá sáu sao. Độ khó của việc giải đố cao đến nỗi chủ tiệm còn từng nghĩ đến chuyện gỡ bỏ vì quá ít người dám thử.
Nhân viên đưa cho mọi người bịt mắt màu đen, dẫn họ bước vào mật thất.
“Được rồi, bây giờ mọi người có thể tháo bịt mắt ra.”
Trước mặt họ là quầy tiếp nhận bệnh nhân. Cửa sổ bị ngăn bằng song sắt, bên dưới còn treo một ổ khóa. Không gian vẫn sáng sủa, đủ để nhìn rõ xung quanh.
Nhân viên bắt đầu kể bối cảnh câu chuyện: “Đây là Bệnh viện công lập Lê Hoa. Các bạn là những bác sĩ thực tập vừa mới tới. Nhiệm vụ hôm nay là làm quen môi trường bệnh viện, đồng thời tìm đúng khoa mà mình phụ trách, gặp bác sĩ phụ trách để lấy chứng nhận thực tập mới có thể rời đi.Nhớ kỹ… ngoài những khoa bình thường, nơi này còn có khoa Tâm thần. Gần đây bệnh nhân ở đó có nhiều biểu hiện bất thường. Các bạn phải hết sức cẩn thận.
Nhiệm vụ chỉ có vậy. Nếu có vấn đề gì, có thể liên lạc qua bộ đàm. À, và xin nhắc lại: tuyệt đối không được tấn công NPC của chúng tôi. Chúc các bạn chơi vui vẻ.”