Trần nương tử cười một tiếng: "Được, vậy ta về đây."
Trời đã sáng, Trần nương tử cười nhìn Thôi Như Anh một cái: "Tam Nha cũng dậy rồi à."
Thôi Như Anh gật đầu: "Thẩm về rồi."
Trần nương tử ngáp một cái: "Cả đêm cũng mệt người, buồn ngủ quá."
Ánh mắt bà ta rơi trên mặt Thôi Như Anh, rất nhanh, mắt bà ta liếng láu, liếc thấy trâm bạc hoa lê trên bàn bên cạnh: "Trâm này đẹp đấy."
Thôi Như Anh cầm trâm lên, nói: "Thì phải, Tam phu nhân cho con đấy, thẩm cũng thấy đẹp phải không?"
Trần nương tử hỏi: "Nào, con nói thẩm nghe xem, giúp Tam phu nhân việc gì, mà người cho con cái này?"
Thôi Như Anh đáp: "Chỉ là nói chuyện với người, làm bạn với Tam phu nhân, con là đứa trẻ con có thể giúp gì được, thẩm cũng xem trọng con quá.
Con thấy à, là bên cạnh Tam phu nhân không có người trò chuyện, con lại thích nói chuyện, có lẽ vì thế mà người tìm con."
Trần nương tử gật đầu: "Thế à, được rồi, con đi chơi đi, thẩm đi ngủ đây."
Thôi Như Anh cười với Trần nương tử, đợi bà ta đi qua bình phong, Thôi Như Anh xoa xoa mặt, bên kia Trần nương tử chẳng mấy chốc đã có tiếng ngáy.
Trần nương tử thích nói chuyện, miệng hơi lắm chuyện, phụ nữ tuổi cao, cũng không tính là tật xấu gì.
Nhưng lại cậy vào việc ban đêm cho con bú, chiếm thời gian của Hứa nương tử, Hứa nương tử không tiện nói gì, chi bằng ban ngày đêm hai người thay phiên nhau.
Thôi Như Anh thấy Trần nương tử ngủ sấm không đánh nổi, nhưng động tác vẫn nhẹ nhàng.
Thu dọn xong Thu Nguyệt lại đến mang điểm tâm, một cốc sữa dê hai miếng bánh đậu xanh, hai cái bánh thịt to bằng bàn tay, còn có một bát canh chim bồ câu.
Thôi Như Anh chậm rãi ăn xong, bưng khay đến bếp nhỏ.
Bát đũa không cần nàng rửa, bưng đến bếp nhỏ là được.
Trong viện có vẻ náo nhiệt, các nha hoàn ở Yến Quy Đường tay bưng khay, không biết đi đâu.
Mới đến vài ngày, nhiều người Thôi Như Anh còn lạ mặt, chỉ nhận ra Lý ma ma, đại nha hoàn Cẩm Nguyệt, còn có người giúp đỡ Hứa nương tử họ, thỉnh thoảng đến mang cơm là Trúc Nguyệt, Thu Nguyệt.
Bận rộn như vậy.
Thôi Như Anh chợt nhớ ra, hôm nay là ngày thứ ba tiểu công tử chào đời, phủ Hầu chắc chắn phải làm lễ tắm cho trẻ.
Nhà họ Thôi con nhiều, con càng nhiều nhà càng nghèo, dù là Thôi Như Anh được yêu quý vì xinh đẹp, hay là Tứ Lang Ngũ Lang, đều không được làm lễ tắm.
Thậm chí đầy tháng cũng chưa từng tổ chức lớn.
Ngày đầy tháng của Lục Nha còn là Lưu thẩm nhớ, đến tặng sáu quả trứng gà.
Thôi Như Anh cũng không hỏi ai về chuyện phủ Hầu, nhưng thấy sáng sớm đã có nhiều người chuẩn bị, nghĩ Lục Vân Trinh sinh tiểu công tử, cả phủ Hầu đều rất vui mừng.
Hôm đó được tiền mừng, Thu Nguyệt nói là phu nhân cho, Tiền phu nhân chắc rất xem trọng đứa cháu trai này.
Đại phòng nhị phòng không đến nỗi bao nhiêu năm không có con, Tiền phu nhân xem trọng, hoặc là hai phòng trước không phải bà sinh ra, hoặc là sinh toàn cháu gái.
Thôi Như Anh là đứa trẻ, cũng không giúp được gì, vừa định về phòng, đã nghe Lý ma ma gọi: "Tiểu cô nương!"
Thôi Như Anh quay đầu lại: "Ma ma, có phải Tam phu nhân gọi con không?"
Lý ma ma nói: "Hôm nay tiểu công tử làm lễ tắm, Tiểu cô nương lát nữa cũng đến hưởng chút may mắn đi."
Lễ tắm tổ chức ở chính viện, có thể thấy một phần.