Chương 7

“Trì tổng?”

Người đàn ông sắc mặt thản nhiên, không thu hồi ánh mắt: "Không cần, đừng làm chậm trễ công việc đoàn phim.”

Phó đạo diễn vốn có cảnh cần quay, nhưng tổng đạo diễn giao nhiệm vụ tiếp đãi anh, anh ta đâu dám sơ suất, đành miễn cưỡng tìm đề tài: "Trì tiểu thư dạo này trong đoàn rất tốt, cô ấy…”

Nói mới nửa chừng, đã im bặt.

Anh ta nhận ra người đàn ông hoàn toàn không nghe.

Đừng thấy vị Trì tổng này nói năng khách khí, thực chất lại lạnh lùng như băng tuyết, khó mà tiếp cận.

Phó đạo diễn nhìn rõ, không nói thêm nữa.

-

Trên võ trường, tiểu thư Cô Vân Thành trong bộ y phục đỏ đang nghiêm nghị huấn luyện binh sĩ. Chợt, tiếng bước chân đến gần, thiếu nữ cầm thương bạc bị một cái ôm chặt: "Tỷ tỷ ơi, quả nhiên tỷ ở đây!”

Ứng Húc ôm lấy thiếu nữ, cằm cọ vào vai gầy của nàng như làm nũng.

Ống kính lia đến, giữa lông mày cậu tràn đầy nét ngây thơ non nớt, giống như được chồng chất từ vàng ngọc lụa là.

Người đàn ông nhìn Ứng Húc, lại thấy cái ngây thơ ấy sao mà quen thuộc.

Không phải trẻ lớn lên trong mật ngọt thì không thể dưỡng ra loại kiêu sa ấy…

Cảnh quay kết thúc, đạo diễn Lâm chạy đến chỉ đạo thêm mấy câu, rồi quay tiếp:

Thiếu nữ quay đầu, Ứng Húc lại làm nũng, năn nỉ tỷ tỷ đừng luyện thương nữa, mau theo cậu đi xem bức tranh mới vẽ. Cậu thiếu niên chỉ yêu thích văn nghệ, chẳng hiểu mấy thứ binh khí này có gì hay, mà khiến tỷ tỷ mình say mê đến thế.

Thiếu nữ chẳng biết làm sao, để cậu kéo đi, chỉ khẽ thở dài, lắc đầu. Trong tiếng thở dài ấy, có sủng ái, có bất lực, cũng có ẩn ẩn lo lắng cho sự ngây thơ ấy…

Trời dần tối.

Đạo diễn Lâm canh giờ, để Ứng Húc quay luôn cảnh tiếp theo.

Ngày Cô Vân Thành sụp đổ, thiếu niên chết giữa loạn quân. Bàn tay vốn chỉ để cầm bút vẽ ngã vào vũng máu, mái tóc đen rối bời thấm đẫm.

Quân địch vẫn gào thét chém gϊếŧ, chạy vụt qua bên cạnh, giẫm bẩn cả bộ đồ mới của cậu.

“Nếu là trước kia, có lẽ tôi sẽ nhỏ giọng lầm bầm một câu ‘Thật chẳng ra dáng, quá làm nhục nho nhã’.” Nhưng sinh mệnh đã đi đến tận cùng, cậu chỉ mấp máy môi, không thốt nên lời, đôi mắt dần khép lại…

Nghe tin cậu tử trận, thiếu nữ áo đỏ nhuốm máu rơi một giọt lệ.

Đó là người em trai nàng từng nâng niu, thương yêu, cùng nàng lớn lên.

“Là lỗi của ta.”

Giọng nàng khàn khàn.

Người lính báo tin muốn an ủi, bị nàng đưa tay chặn lại.

“Là ta quên nói với nó, sự ngây thơ không thể bảo vệ được người mình yêu. Là ta quên dạy nó, cho dù ngây thơ, cũng phải có mũi nhọn…”

Ứng Húc từ dưới đất bò dậy, vuốt lớp “máu” cà chua trên tóc, chỉ thấy khắp người thơm nức, ngửi thôi cũng thấy… chắc là rất ngon.

Nhân viên bắt đầu chuẩn bị bối cảnh tiếp theo, đạo diễn Lâm gọi cậu lại, đưa cho cậu một phong bao lì xì, nhiều đoàn phim có thói quen này, nhân vật chết đi thì phát cho diễn viên một cái, coi như xua xui.

Ứng Húc nhìn thấy phong bao lì xì, ánh mắt lập tức sáng bừng, miệng cũng ngọt ngào hết mức, vội nói: "Cảm ơn đạo diễn Lâm!”

Đạo diễn Lâm vỗ vai cậu: "Người trẻ, cứ diễn cho tốt, cậu sẽ có tương lai sáng lạn.”

“Cảm ơn đạo diễn đã khích lệ! Cái này tặng cho ngài.”

Đó là một tờ khăn giấy bị nhét trong túi đến hơi nhăn nheo.

Đạo diễn Lâm nhận lấy, lau sạch sốt cà chua trên tay, không nói thêm gì, liền bận rộn sắp xếp cảnh tiếp theo.

“Được lắm, Ứng Húc! Hôm nay biểu hiện rất tốt đấy!” Kham Trí Viễn từ phía sau đưa tay muốn khoác vai cậu: “Nè, áo khoác của cậu đây, trời lạnh thế này, mau thay đi.”

Thấy chiếc áo lông dày sắp bị dính sốt cà chua, Ứng Húc vội vàng lùi lại một bước: "Cẩn thận chút, Kham Trí Viễn!”

Kham Trí Viễn: “?”

“Trên người tớ toàn là sốt cà chua, mà dính vào áo lông vũ, tớ không trả nổi tiền giặt khô đâu!”