Chương 6

Kham Trí Viễn đã liên lạc trước với Ứng Húc, đúng lúc rảnh rỗi, bèn ra ngoài thành đón cậu. Vừa thấy cậu mở cửa bước xuống, cậu ấy lập tức ôm chầm lấy:

“Tiểu Húc, lâu rồi không gặp!”

Kham Trí Viễn kéo cậu hàn huyên, vô cùng thân thiết. Giọng vốn đã lớn, quan hệ lại thân, hai người trò chuyện rôm rả, khiến bầu không khí sôi nổi, càng làm phía người đàn ông kia thêm lạnh lẽo.

Ứng Húc quay đầu, nhìn thấy người đàn ông kia bước xuống xe. Khi ngồi thôi, khí chất đã đủ thu hút, không ngờ đứng lên thân hình cao ráo càng nổi bật hơn.

“Tiên sinh, tôi nên cảm ơn anh thế nào đây?”

Ứng Húc vốn định đưa tiền, nhưng thấy đối phương lái Maybach, quần áo toát lên sự xa hoa kín đáo, cậu lại cảm thấy thật sự chẳng đưa nổi gì cho ra hồn.

Người đàn ông nhìn cậu, sắc mặt nhàn nhạt. Dưới bầu trời âm u, lạnh lẽo, anh là điểm ấm áp duy nhất: "Cậu đã cảm ơn tôi rồi.”

Chỉ là lời nói mà thôi. Anh ban cho cậu chút thiện ý, vốn chẳng hề nghĩ đến chuyện nhận báo đáp…

“Tiên sinh, anh đúng là một người tốt!”

Ứng Húc cảm khái.

Giữa những biến đổi khó đoán trong ánh mắt của tài xế và chàng thanh niên nho nhã, ánh mắt người đàn ông khẽ lay động, dường như lời ấy khiến anh cảm thấy hài lòng.

Kham Trí Viễn lặng lẽ đẩy cậu một cái, Ứng Húc hiểu ý, bèn lên tiếng cáo từ: "Vậy… tôi đi cùng bạn tôi trước nhé.”

Người đàn ông khẽ gật đầu.

Thời gian không còn sớm, Ứng Húc vội đi gặp đạo diễn. Cậu bước về phía phim trường vài bước, lại như bị ma xui quỷ khiến mà ngoái đầu lại, lớn tiếng nói: "Tiên sinh, em họ của anh chắc đang quay phim, nếu biết anh đến, nhất định sẽ rất vui đó!”

Đây là… an ủi anh sao?

Người đàn ông khẽ động trong lòng, thở dài như thì thầm: "Tôi cũng nghĩ vậy.”

Tài xế: …

Thanh niên nho nhã: …

Một nữ minh tinh đang quay phim ở đâu đó: bỗng dưng rùng mình một trận.

-

Rời khỏi phòng nghỉ của đạo diễn, Ứng Húc và Kham Trí Viễn nhìn nhau cười.

Vai diễn đã thuận lợi nhận được rồi!

Tốt quá!

Kham Trí Viễn vỗ vai bạn, cảm khái: "Tiểu Húc của chúng ta vừa ra tay, đạo diễn đã vô cùng hài lòng! Cậu có nghe không, ông ấy cứ khen mãi mắt nhìn người của tớ tốt, bảo cậu đúng là mầm non sáng giá!”

Ứng Húc được khen thì thấy có chút đắc ý, nhưng vẫn giả vờ nghiêm túc, gạt tay cậu ấy ra: "Khiêm tốn một chút đi.”

Kham Trí Viễn chẳng thèm nghe: "Hây, khiêm tốn là việc của cậu, còn là anh em thì tớ phải tự hào thay chứ!”

Thấy ánh mắt Ứng Húc lại sáng bừng, cậu ấy cũng vui theo, huých khuỷu tay, hạ giọng tám chuyện: "Bình thường đạo diễn Lâm không dễ nói chuyện như thế đâu. Mỗi vai có thoại đều do ông ấy chọn rất kỹ. Chủ yếu là do trước đó diễn viên thủ vai này quá kiêu căng, đạo diễn vốn sắp xếp quay hôm qua, hắn ta đẩy sang hôm nay, rồi lại nói có lịch trình, không đến nữa…”

Ứng Húc ngăn cậu ấy nói thêm. Phim trường vốn như một xã hội thu nhỏ, bàn tán đồng nghiệp chẳng phải chuyện hay.

Dù sao thì… may mắn đã rơi vào tay mình!

Cậu tự nhủ: không được đắc ý, không được đắc ý. Nhưng cuối cùng vẫn che miệng cười lén một lúc.

Khụ, chỉ một lúc thôi.

-

“Trì tổng, mời ngài.”

Phó đạo diễn đích thân đưa người đàn ông vào hiện trường quay.

Người trợ lý nho nhã đi trước, thấy trên mặt đất có vũng nước, lập tức nhắc: "Trì tổng, ngài cẩn thận dưới chân.”

Sự cung kính chu toàn ấy đã đủ chứng minh thân phận của anh phi phàm. Trong lúc bận rộn, các nhân viên đều ngẩng đầu nhìn, lập tức bị đôi mắt phượng lạnh nhạt kia chấn nhϊếp, không ai còn dám nhìn thẳng anh.

“Ngài xem, Trì tiểu thư đang ở đó, vừa hay đúng lúc quay cảnh của cô ấy, có cần tôi gọi cô ấy xuống không?”

Phó đạo diễn xoa tay, giọng điệu hòa nhã, hoàn toàn chẳng còn vẻ cứng rắn thường ngày.

Người đàn ông khẽ nhấc mắt, chưa thấy em họ kiêu kỳ của mình, lại trông thấy Ứng Húc trước tiên. Cậu đã thay sang cổ phục, chưa búi tóc, gương mặt còn nét thiếu niên, đang vội vàng chạy đến dưới ống kính đạo diễn.