Rõ ràng, việc này không phải do anh ta quyết định.
Thôi vậy…
Ứng Húc đành cam chịu chuẩn bị đi bộ.
Dù sao không có tình huống này, cậu vốn cũng định đi bộ.
Không ngờ, một giọng nói trầm thấp ôn hòa chợt vang lên từ ghế sau: "Cho cậu ấy lên xe.”
Người ngồi ghế phụ trông còn kinh ngạc hơn Ứng Húc, nhưng anh ta không nói gì nữa, tài xế đã mở khóa cửa xe.
Ứng Húc không ngờ chuyện lại xoay chuyển như vậy, vội vàng mở cửa bước lên.
Cửa xe vừa mở, một luồng hơi ấm phả vào mặt, xua tan cái lạnh trên gương mặt cậu. Má bị gió lạnh táp vào giờ ngưa ngứa, mũi cũng vì sự ấm áp đột ngột mà cay cay. Nhưng phản ứng mạnh nhất lại là đôi mắt trợn to của Ứng Húc.
Không vì gì khác.
Người đàn ông ngồi ghế sau… quá đẹp.
Ứng Húc học diễn xuất, trong khoa đầy trai xinh gái đẹp, nhưng như người đàn ông kia, vừa có gương mặt xuất sắc vừa có khí chất nổi bật, thật sự không có ai sánh được. Anh ngồi đó, mắt phượng hơi nhướn, tựa như một bức tranh thủy mặc tuyệt mỹ.
“Không lên sao?”
Đôi môi mỏng khẽ cong, phá tan sự ngẩn ngơ của Ứng Húc.
Cậu sờ mũi, che giấu sự lúng túng. Bước lên xe, ngồi xuống với vẻ gò bó.
Xe sang thì cũng thôi đi, chính người đàn ông ấy mới khiến sự hiện diện quá mạnh mẽ, làm cậu tay chân luống cuống.
Người đàn ông trung niên thấy cậu ngồi lên thì nở nụ cười: "Cậu đi nhờ xe vị hảo tâm này nhé. Tôi thử sửa lại xem có nổ máy được không. Diễn cho tốt, tôi đợi ngày thấy cậu trên tivi!”
Ứng Húc gật đầu, đưa tiền xe cho ông ấy.
Người đàn ông trung niên nhận mười tệ, cất kỹ, lại vẫy tay tạm biệt.
Ứng Húc cũng vẫy tay đáp lại, nhưng liền nghe tiếng ho khan nhắc nhở từ ghế phụ. Cậu mới ý thức mình làm lãng phí thời gian, vội vàng chào từ biệt rồi đóng cửa xe.
Xe chậm rãi khởi động, trong xe yên tĩnh đến đáng sợ.
Ứng Húc bứt rứt bẻ ngón tay, nhờ vào khả năng giao tiếp mạnh mẽ, thử mở lời: "Tiên sinh… tôi nên xưng hô anh thế nào? Hôm nay thật sự cảm ơn anh, nếu không tôi chỉ có thể đi bộ tới phim trường rồi.”
Người đàn ông có vẻ bất ngờ vì cậu đột nhiên mở miệng. Anh liếc nhìn Ứng Húc, rồi lại chuyển ánh mắt ra trước, thấy đường nét căng thẳng trên quai hàm của trợ lý. Bộ dạng nơm nớp lo sợ ấy, như con chuột bị thú dữ rình rập.
Ánh mắt chàng trai trong trẻo thẳng thắn, người đàn ông ngồi ghế sau khẽ bật cười, nhưng nụ cười rất nhạt, khóe môi gần như chẳng nhấc lên: "Không cần khách sáo, tiện đường thôi.”
Giọng anh rất dịu dàng, dễ dàng làm mềm đi sự căng thẳng của Ứng Húc. Cậu gãi má, lại nói: "Thật ra tôi không phải diễn viên gì giỏi, hôm nay chỉ đi làm vai quần chúng thôi.”
Người đàn ông nhướn mày.
Thảo nào.
Nếu cậu trai đã có chút tiếng tăm, cũng đâu cần ngồi máy cày đi đóng phim.
Nghĩ vậy, khóe môi anh hơi cong lên, nụ cười thật hơn một chút.
“Quần chúng không có nghĩa là không giỏi. Em họ tôi cũng là diễn viên trong đoàn, đạo diễn rất quý, nhưng diễn xuất thì chẳng ra sao.”
Nghe lời anh, ngay cả tài xế cũng không nhịn được liếc qua kính chiếu hậu, ánh mắt đầy ngạc nhiên. Người đàn ông thấy rõ nhưng giả vờ không biết, chỉ là ngón tay gõ nhẹ trên đầu gối, động tác khẽ khàng mang theo sự vui thích khó nhận ra.
Ứng Húc hoàn toàn không hay biết, chỉ thấy người ta trả lời mình tận tình, cậu càng thêm có thiện cảm, ý muốn trò chuyện cũng tăng: "Vậy tiên sinh là đi thăm em họ sao?”
“Đúng vậy.”
Ứng Húc chân thành nói: "Anh thật đúng là một người anh tốt.”
“Khụ khụ khụ.”
Tiếng ho kịch liệt phá vỡ bầu không khí hòa hợp, chàng trai ngồi ghế phụ ho đến cong cả lưng về phía trước, vai run lên, nhưng lại cố đè thấp âm thanh, chỉ khản đặc nơi cổ họng.
Ứng Húc lập tức im lặng.
Ngón tay người đàn ông cũng ngừng gõ. Anh không nói thêm gì, bầu không khí lại rơi vào tĩnh lặng.
Rất nhanh, xe đã đến “Cô Vân Thành”.