Đang bụng dạ thầm mắng, thì nhân viên phục vụ gõ cửa bước vào, bày từng đĩa thức ăn lên bàn.
Ngụy Liên Tiêu châm thuốc hút: "Diễn thì phải diễn thật, nhớ kỹ, những món này đều do cậu gọi. Tiền tôi đã trả, lát nữa xong kịch, cậu có thể ở lại mà ăn.”
Ứng Húc bỗng thấy bản thân không nên nghĩ hắn quá hiểm ác. Để cảm tạ bữa tiệc này, cậu quyết định diễn cho thật nhập tâm!
“Ngụy Liên Tiêu, anh không thể như thế! Anh dám nói chia tay? Anh quên là anh còn bị tôi nắm thóp sao?”
“Ứng Húc, cậu nghĩ Ngụy Liên Tiêu tôi là loại người để lại thóp cho kẻ khác không biết xử lý à?”
“Thì ra anh đã sớm tính toán xong cả rồi, chờ xử lý hết thóp, rồi xử lý tôi. Không, Ngụy Liên Tiêu, anh không thể như vậy, anh không thể đối xử với tôi thế được! Tôi yêu anh mà!”
“Thật sao?”
Khác với sự gào khóc gần như tuyệt vọng của Ứng Húc, giọng người đàn ông lại bình thản, thậm chí xen chút dịu dàng:
“Nhưng người tôi yêu, từ đầu tới cuối đều là Dư Dật.”
“Không!”
Ứng Húc lập tức lao ra ngoài, đó là kịch bản mới cậu tự thêm, chu đáo để lại không gian cho Ngụy Liên Tiêu và Dư Dật tâm tình với nhau.
Không ngờ vừa ra cửa đã va phải một người đàn ông mặc áo sơ mi hoa.
Người kia lùi lại một bước, loạng choạng rồi đứng vững: “Là cậu?”
Ứng Húc chưa nghe rõ, vội vàng xin lỗi: “Xin lỗi.”
Nói xong mới phát hiện mình quên kèm cảm xúc cần có, liền vội che mặt, tiếp tục chạy đi.
Ồ, hình như có chỗ nào sai sai?
Sau lưng vang lên tiếng Ngụy Liên Tiêu: “Ứng Húc, quay lại cho tôi!”
Hả? Sao lại gọi cậu quay về?
Đúng rồi, vừa nãy sao không đυ.ng phải Dư Dật?
Ứng Húc phản ứng lại, ngoảnh đầu thì thấy Ngụy Liên Tiêu mặt đen sì, đang đuổi tới:
“Đường kẹt, Dư Dật còn phải bảy tám phút nữa mới đến.”
Ứng Húc: “……”
Xong, lại phải diễn thêm lần nữa.
-
Lần thứ hai diễn, Ứng Húc đã thuần thục hơn nhiều.
Mọi chuyện diễn ra suôn sẻ, cậu nhường phòng cho Ngụy Liên Tiêu và Dư Dật, còn mình thì ra ngồi cạnh nhà vệ sinh, giả vờ đau lòng.
Chỉ hy vọng Ngụy Liên Tiêu đừng để cậu phải chờ lâu quá.
Mì Ý sắp nguội ngắt rồi.
Tiếng nước chảy róc rách từ bồn rửa bên cạnh vang lên, rồi một giọng nam dễ nghe nhưng đầy bỡn cợt cất lên: “Không phải bảo cậu quay lại sao? Sao, lại bị đuổi ra à?”
Ứng Húc ngẩn người, quay đầu nhìn, vẫn là sơ mi hoa.
Tên này cũng thú vị thật, hóng hớt đến tận chỗ chính chủ.
Ứng Húc chống đôi mắt đỏ hoe như vừa rửa bằng nước, quyết định diễn tới cùng: “Người ta có chân ái của mình, tôi bị gọi quay lại cũng chỉ để anh ấy giải thích với người mình thích thôi.” Cậu kéo khóe miệng, nặn ra một nụ cười tự giễu, nhìn miễn cưỡng vô cùng.
“Thế thì cũng là bị đá rồi còn gì.” Sơ mi hoa thản nhiên đáp.
Ứng Húc: ??
Anh có lịch sự không đấy?
Cậu dứt khoát giả bộ giận, sập cửa bỏ đi.
Thích Hạc Miên tặc lưỡi, cởi thêm một khuy áo, móc điện thoại ra nhắn cho Trì Yến: “Bạn nhỏ của cậu quả thật không chịu nổi chơi đùa đâu, chia tay mà tức phát khóc.”
Không thấy hồi âm.
Thích Hạc Miên đoán chắc anh lười trả lời.
Hắn lại đi theo, giơ điện thoại chụp nghiêng mặt Ứng Húc: “Nhìn xem, mắt đỏ hoe thế này, tội chưa?”
Ứng Húc dường như cảm giác có người chụp, ngoảnh đầu sang, thế là bị chụp ngay mặt chính diện.
Thích Hạc Miên cũng chẳng ngại, còn huýt sáo trêu chọc.
Ứng Húc mím môi, lườm hắn một cái, rồi rảo bước về phía hành lang.
“Đinh đông”, tin nhắn Trì Yến gửi tới.
Thích Hạc Miên mở ra, thấy là một đường link tin tức: “Chấn động! Một nam thanh niên bị hai phụ nữ đánh trọng thương, nguyên nhân chỉ vì khuyên can…”
Thích Hạc Miên: “……”
Cảm ơn nhé, bị châm chọc rồi.
Hắn thoạt đầu tức nghẹn, nhưng nghĩ một lát rồi lại bật cười.
Tên Trì Yến kia chẳng nhận ra mình đã lộ tẩy sao? Thì ra anh thích xem mấy tin lá cải thế này!