Chương 3

Ứng Húc thành thật đáp: “Anh ấy không biết.”

Trần Kiệt lập tức vênh mặt muốn lên lớp dạy đời, lại bị cậu chặn họng: “Nhưng như cậu nói, anh ấy đã tặng hoa cho tôi. Vậy thì đó là hoa của tôi. Tôi muốn đem hoa của tôi ra bán, có liên quan gì đến cậu?”

Cậu nhấn mạnh ba chữ “hoa của tôi” khiến Trần Kiệt không nói lại được.

Trần Kiệt nghẹn nửa ngày, chỉ lắp bắp ra được một câu: “Cậu đang làm bẩn tấm lòng của anh Liên Tiêu!”

Ứng Húc đáp: “Tôi nhận hoa, nghĩa là đã nhận tấm lòng của anh ấy. Lòng anh ấy đã gửi đi, tôi cũng không phụ.”

“Ngụy biện!”

Trần Kiệt nghiến răng, giận dữ nói: “Đưa hoa cho tôi!”

Giọng điệu ra lệnh này có thể dùng với vệ sĩ của cậu ta, nhưng với Ứng Húc thì vô dụng.

Ứng Húc không chút do dự: “Không đưa.”

“Cậu không sợ tôi mách với anh Liên Tiêu à?!”

“Vậy thì cậu cứ đi mách đi.”

Trần Kiệt phát hiện mình chẳng làm gì được Ứng Húc, nhưng vẫn không chịu buông tha, cứng cổ không nhả tay.

Ứng Húc đành phải phá vỡ thế giằng co: “Trần thiếu gia, muốn mách người khác thì phải có bằng chứng. Cậu không có bằng chứng, dựa vào đâu tố cáo tôi? Tôi với Ngụy Liên Tiêu là người yêu, cậu nghĩ anh ấy sẽ không tin người yêu mà đi tin cậu chắc?”

Dù không muốn thừa nhận, nhưng những lời Ứng Húc nói quả thực có lý. Trần Kiệt khựng lại, từ từ buông tay.

“Được. Cậu nói đúng.”

Cậu ta cúi đầu, ra vẻ đang suy nghĩ gì đó.

Ứng Húc thấy cậu ta cuối cùng cũng yên, bèn khuyên nhủ: “Thôi, hôm nay coi như chưa từng thấy gì hết nhé.”

Cậu ấm nhỏ đương nhiên không chịu, cậu ta hằn học nói: “Tôi không tha cho cậu đâu, cậu cứ chờ đó, tôi sớm muộn gì cũng trị cậu một trận!”

Được thôi...

“Tôi chờ.”

Trần Kiệt đến dữ dằn, đi cũng dữ dằn.

Không còn bị Trần thiếu gia phá đám, Ứng Húc tiếp tục bán hoa. Lúc này buôn bán đột nhiên khởi sắc hẳn, mấy đôi nam nữ bước ra từ trung tâm thương mại lần lượt mua hết những bông hồng trắng còn lại trên tay cậu.

Bán hết rồi, tan ca!

Ứng Húc bật cười khẽ, chụm tay thổi một hơi nóng, lại giậm giậm chân, lòng đầy hân hoan chạy đến một quầy hàng ven đường, mua một củ khoai lang nướng.

Khoai được nướng cháy cạnh, thơm lừng, còn kí©h thí©ɧ vị giác của cậu hơn cả bữa Âu đắt đỏ vừa ăn trong nhà hàng. Đầu ngón tay cậu đã tê cóng, bóc vỏ khoai cũng chẳng thấy nóng, cứ vừa bóc vừa đi, vừa đi vừa ăn.

Đi ngang góc phố, cậu đột nhiên dừng bước. Chỉ thấy Trần Kiệt đang hớn hở leo lên xe, trong lòng ôm một bó hồng trắng được gói bằng nilon.

Ứng Húc thở dài, cảm thấy vị thiếu gia này đúng là không lanh lợi lắm, rõ ràng muốn giấu giếm hành tung, lại chẳng che giấu được hoàn toàn. Nhưng mà, nếu Trần thiếu gia là người thông minh, cậu cũng đâu dễ bán hết đống hoa kia nhanh đến vậy.

Thôi, mặc kệ cậu ta.

Ngụy Liên Tiêu giàu thế, chắc chẳng đến mức so đo với cậu một bó hoa hồng đã tặng.

Ứng Húc vừa cắn miếng khoai lang vừa nghĩ ngợi một cách vô tư.

Dựa vào hiểu biết của cậu về Ngụy Liên Tiêu, chắc là không sao...

Nhỉ?

-

Kết thúc buổi “hẹn hò” với Ngụy Liên Tiêu, Ứng Húc dự định lập tức quay về trường học tiếp lớp.

Hiện tại cậu đang học năm ba ngành biểu diễn, tiết học cũng không nhiều.

Đang vội vàng chạy tới trạm tàu điện ngầm, cậu bỗng nhận được cuộc gọi từ bạn thân Kham Trí Viễn.

“Tiểu Húc, tin tốt nè! Mây Cô Đơn đột nhiên thiếu một vai nhỏ, kiểu được lên hình nói vài câu ấy, tớ đã giới thiệu cậu với đạo diễn rồi, cảnh quay tối nay, ở khu ngoại ô Cô Vân Thành!”

Mắt Ứng Húc sáng bừng: “Cảm ơn Trí Viễn, lần sau tớ đãi cậu một bữa thịnh soạn!”

Phải biết Mây Cô Đơn là đại chế tác năm nay, đang quay đã nhận được rất nhiều chú ý. Lúc đạo diễn tuyển vai khắp cả nước, Kham Trí Viễn nhờ vào năng lực diễn vững chắc và ngoại hình cực kỳ hợp vai đã giành được vai nam phụ số bốn. Bây giờ nam phụ đi “gợi ý” đạo diễn cho vai quần chúng, tuy ngoài miệng không nói, nhưng Ứng Húc hiểu rõ chuyện này không hề dễ dàng.