Trì Yến thật không hiểu sao cậu có thể dung hòa giữa lanh lợi và chất phác, bất giác bật cười.
Đúng là cậu sao?
Chưa từng khiến người ta thất vọng.
Anh gật đầu, dặn: “Đi đi, nhớ chú ý vết thương.”
Nói xong, ra hiệu cho tài xế khởi động xe.
Nhưng Ứng Húc bỗng ngăn lại: “Khoan đã, Trì tiên sinh.”
Cậu như có chút chần chừ, rồi lại kiên định: “Anh giúp tôi nhiều như thế, để tôi mời ậnnh một bữa cơm đi.”
Cảm nhận được ánh mắt Trì Yến dừng trên người mình, cậu lấy hết can đảm, rút điện thoại ra: “Tôi biết hẹn anh rất khó, vậy chúng ta thêm WeChat trước được không? Lúc nào anh rảnh thì cứ gọi tôi, tôi sẽ theo lịch của anh!”
Rõ ràng túng thiếu đến mức phải tiết kiệm từng đồng, một vài đơn đồ ăn bị hỏng cũng còn tính cách bán lại, vậy mà cậu lại mở miệng muốn mời ăn cơm.
Cậu không biết, những nhà hàng mà Trì Yến thường lui tới, đắt đỏ đến mức nào sao?
Trì Yến lắc đầu từ chối: “Ăn cơm thì không cần, chỉ là tiện tay giúp thôi, cậu đừng để bụng.”
Nghe vậy, Ứng Húc lại nghiêm túc nói: “Nhưng tôi không muốn đó chỉ là ‘tiện tay’.”
Trì Yến hơi sững người, im lặng nhìn cậu.
Ánh mắt Ứng Húc mang theo một chút cố chấp, cậu nói những lời có vẻ mơ hồ nhưng đầy kiên quyết: "Anh đã giúp tôi nhiều như vậy, trong lòng tôi, anh là người tốt nhất. Tôi không hy vọng anh giúp tôi chỉ vì tiện đường. Không ai thích bị coi là tiện đường, tôi hy vọng anh giúp tôi là vì coi trọng tôi, coi trọng tôi như một người bạn.”
Lý Chính Thanh thế nào cũng không ngờ, một chàng trai trông toàn vẻ học sinh lại có thể khéo miệng đến vậy. Anh ta bắt đầu hoài nghi dụng ý của cậu, chẳng lẽ là có người cố tình “viết kịch bản” cho cậu, biến tướng để tiếp cận Trì tổng? Nhưng nói như vậy thì chẳng khác nào đổ ngược tội, ví dụ như lần này, rõ ràng là Trì tổng của bọn họ chủ động đưa ra thiện ý trước.
Trong lúc Lý Chính Thanh còn đang tự mình xoắn xuýt, thì Trì Yến lại nhìn thấy trong ánh mắt Ứng Húc là sự chân thành không hề giả dối.
Cậu thật sự mong mỏi như vậy.
Khoảnh khắc ấy, Trì Yến lại cảm thấy bọn họ quả thật khá giống nhau.
Anh khẽ thở dài, mở mã QR WeChat.
“Cậu quét tôi đi.”
“Đinh.”
Ứng Húc quét mã QR của Trì Yến, thêm WeChat của anh.
“Cảm ơn anh, Trì tiên sinh.”
Trên gương mặt Ứng Húc một lần nữa nở rộ nụ cười sáng lạn, còn vẫy tay chào anh, lỡ đυ.ng vào vết thương trên cánh tay, đau đến “khà” một tiếng, ôm lấy cánh tay, nhưng giọng nói vẫn vui vẻ: "Đợi tôi liên lạc với anh nhé!”
“Ừ.”
…
Ứng Húc vào bệnh viện, đăng ký khám, bác sĩ thản nhiên xử lý vết thương cho cậu, kê thêm ít thuốc mỡ bôi ngoài da, dặn dò: "Về nhà nhớ nghỉ ngơi, đừng để vết thương vừa kéo da non lại bị toạc ra.”
Ứng Húc: “…”
Haizz, đúng là không nên tới.
Đóng xong viện phí, nhìn hóa đơn, cậu lại bắt đầu một vòng hối hận mới. Khi đó Trì tiên sinh đưa cậu vào viện, sao cậu lại trực tiếp đi thẳng vào chứ. Tốn từng này tiền, cuối cùng cũng chỉ là xử lý vết trầy xước thông thường? Nếu đi phòng khám tư thì nhanh hơn, lại rẻ hơn.
Nhưng hối hận cũng đã muộn. Ứng Húc vò nát tờ hóa đơn, lái xe điện tới công trình đang xây, đem cơm hộp bán lại hết, chừa lại một suất tự mình ăn, rồi mang xe điện trả về cửa hàng. Dù sao trong thời gian dưỡng thương, cậu không tiện chạy xe, mà tiền thuê thì tính theo ngày, tiết kiệm được ngày nào hay ngày ấy.
Ứng Húc lại tìm được một công việc thu ngân trong siêu thị, hôm sau bắt đầu đi làm. Cậu tự nấu một bữa cơm đơn giản, ăn xong ngồi xem tivi, lúc này nhận được điện thoại của Tần Nguyệt.
Ứng Húc bắt máy, trước tiên hỏi phản ứng của dì Tần.
Tần Nguyệt nói: “Chuyện đó anh cứ yên tâm, bà ấy không nghi ngờ gì, chỉ cảm thấy anh sống vất vả quá, có chút lo cho anh thôi.”