Chương 2

Cửa kính xe hạ xuống một khe nhỏ. Ứng Húc mang vẻ mặt mong chờ, lại xen lẫn chút ngượng ngùng, ôm chặt bó hồng trắng trong lòng, nói rất khẽ: “Nay làm thêm vào Giáng Sinh... có thể thưởng chút tiền không ạ? Cảm ơn anh, Ngụy tổng.”

Cậu đã nói lời cảm ơn rồi, chắc Ngụy Liên Tiêu không đến mức từ chối chứ?

Chỉ nghe thấy Ngụy Liên Tiêu hừ lạnh một tiếng: “Chờ đi.”

Thế là có thật rồi!

Nụ cười trên mặt Ứng Húc lập tức trở nên chân thành hơn, rạng rỡ như mặt trời chói chang, gần như xuyên thủng được bầu trời mù sương xám xịt.

“Tạm biệt nhé!”

Cậu vẫy tay chào Ngụy Liên Tiêu, đầy nhiệt tình: “Giáng Sinh vui vẻ nha, Ngụy tổng!”

Đáp lại cậu, là cửa kính xe từ từ kéo lên.

Thật là lạnh nhạt.

Đúng là cái đồ khó ở.

Ứng Húc âm thầm mắng vài câu rồi nhanh chóng quăng hắn ra sau đầu.

Việc quan trọng bây giờ là giải quyết bó hồng trắng tươi rói trong tay. Hoa còn tươi thế này mà vứt đi thì phí quá! Cậu đã có sẵn chỗ để chúng rồi.

Tiếng nhạc vui nhộn làm nổi bật không khí lễ hội. Đường phố xe cộ tấp nập, các cửa hàng hai bên đều trang trí cây thông Noel, mũ ông già Noel, tất đỏ, cùng bóng bay màu đỏ và xanh lá, thêm cả ông già Noel râu trắng. Đèn nhấp nháy treo trên cây thông sáng bừng cả ban ngày, khiến không khí lễ hội ngập tràn.

Lễ Giáng Sinh dường như luôn gắn liền với sự lãng mạn. Nhưng điều Ứng Húc chú ý lại là cơ hội kinh doanh phía sau sự lãng mạn đó.

Trời ngoài rất lạnh, nghe nói sắp có tuyết rơi. Ứng Húc bị gió lạnh thổi đến run lẩy bẩy, cố gắng rúc mặt vào khăn quàng, chỉ để lộ cái mũi đỏ ửng vì rét. Cậu nhét một tay vào túi áo, vội vã bước vào một cửa hàng đồ lưu niệm, mua một xấp giấy gói nhiều màu và một cuộn ruy băng đỏ, rồi lẻn vào góc khuất không người chú ý để tháo bó hoa, tách từng bông ra, gói vào giấy màu và thắt nơ thật xinh.

Ngay sau đó, trên đường xuất hiện một cậu trai trẻ bán hoa.

Cậu có khuôn mặt trời sinh dễ mến, luôn nở nụ cười thân thiện, gặp ai cũng hỏi: “Giáng Sinh vui vẻ ạ, muốn mua một bông hoa tặng người yêu không?” Có người lơ cậu, lạnh lùng lướt qua, cũng có người dừng lại, rồi dưới ánh mắt chờ đợi của cậu mà mua một bông hồng trắng.

Hoa mong manh run rẩy giữa gió lạnh.

Còn Ứng Húc thì chịu được gió, chịu được rét.

Túi áo cậu dần căng lên, trái tim cũng bắt đầu ấm lại. Đợi bán hết hoa, cậu sẽ mua cho mình một củ khoai nướng thật nóng...

“ỨNG HÚC! CẬU LÀM CÁI GÌ VẬY!”

Một tiếng quát bất ngờ vang lên. Một thiếu niên thấp người bước rầm rập đến trước mặt cậu, khí thế hung hăng, mắt trợn tròn như một con ếch đang chuẩn bị đánh nhau.

Là Trần Kiệt.

Lần nào gặp cũng y như vậy.

Ứng Húc luôn giữ khoảng cách với cậu ta, bình thản đáp: “Trần thiếu gia, như cậu thấy đó, tôi đang bán hoa.”

Nói xong cậu tránh qua Trần Kiệt, đuổi theo một người đi ngang qua, mỉm cười hỏi: “Anh ơi, có muốn mua một bông hồng không ạ?”

Trần Kiệt bị phớt lờ, càng tức hơn.

Cậu ta túm lấy cổ tay Ứng Húc, không cho cậu đưa hoa ra.

“Không cho bán!”

Ứng Húc cau mày, muốn rút tay về.

Trần Kiệt không chịu, còn dùng thêm một tay nữa, bám lấy cánh tay cậu mà giằng co.

“Cậu dựa vào cái gì mà bán hoa này, tôi không cho cậu bán!”

Người đi đường thấy hai người cãi nhau thì khó hiểu, sợ bị liên lụy nên lẩm bẩm “không bán thì thôi”, rồi vội bỏ đi.

Sắc mặt Ứng Húc lập tức xấu đi.

Cậu biết ngay, cứ gặp Trần Kiệt là chẳng có chuyện gì tốt.

“Trần thiếu gia, hôm nay tôi đeo khăn quàng kẻ caro.”

Trần Kiệt ngẩn ra: “Liên quan gì tới tôi?”

Ứng Húc liếc cậu ta: “Đúng vậy. Cho nên tôi bán hoa của tôi thì liên quan gì tới cậu.”

Trần Kiệt bị nghẹn họng, nhưng không phải kiểu dễ chịu thua, lại giận dữ nói: “Tưởng tôi không thấy à, vừa nãy tôi thấy cậu tiễn anh Liên Tiêu lên xe ở trung tâm thương mại, trên tay còn ôm bó hồng trắng to tướng. Hoa đó là anh Liên Tiêu tặng cậu đúng không? Anh ấy có biết cậu đem hoa đi bán lại cho người qua đường không hả?!”