Chương 14

Trợ lý Lý Chính Thanh ngạc nhiên: "Cậu ta quen cả bạn giàu vậy, mà còn phải đi máy cày đóng phim sao?”

Nói ra mới thấy lỡ lời.

Không ngờ Trì Yến lại hỏi thêm một câu: "Cậu biết hắn à?”

Lý Chính Thanh thấy có cơ hội lập công, vội đáp: "Trì tổng, lần trước ở buổi đấu giá ngài gặp qua rồi, đó là tiểu Ngụy tổng của Viễn Dương.”

Con trai Ngụy Khải.

Trì Yến thậm chí không buồn nhớ lại thêm một giây, chỉ nhạt nhẽo: "Không nhớ.”

-

Trong xe, Ứng Húc cảm nhận luồng gió ấm từ điều hòa thổi tan cái lạnh, khiến cậu rùng mình một cái.

“Ngụy tổng, cảm ơn anh đã đến đón tôi!”

Lời dễ nghe vẫn phải nói, Ứng Húc biết Ngụy Liên Tiêu thích nghe vậy.

Sắc mặt Ngụy Liên Tiêu chẳng biến đổi, chỉ nói: "Thắt dây an toàn.”

Ứng Húc vội làm theo, xe khởi động.

Trong xe im lặng.

Ứng Húc tối qua mất ngủ, sáng lại dậy sớm, trong không gian ấm áp và yên tĩnh thế này, chẳng mấy chốc đã thϊếp đi.

Hơi thở dần ổn định, đầu cậu gật gù, rồi nghiêng sang một bên.

Ngụy Liên Tiêu lái xe, không nghe thấy động tĩnh gì, liếc sang liền thấy cậu ngủ ngon lành.

Giỏi lắm.

Nói muốn hắn đến đón, để cho Dư Dật thấy màn tình tứ, cuối cùng lại để hắn ngồi nhìn cậu ngủ?

Tiểu lừa gạt, thật tinh quái.

Ngụy Liên Tiêu khẽ hắng giọng, gọi: "Ứng Húc.”

Ứng Húc chẳng phản ứng.

Mặt hắn sầm lại, nâng giọng: "Ứng Húc!”

Cậu vẫn ngủ say.

Ngụy Liên Tiêu cau mày, còn định gọi nữa thì nghe thấy Ứng Húc mơ màng lẩm bẩm: "Rồi rồi, nghe thấy rồi… đừng ồn, Ngụy Liên Tiêu.”

Âm điệu kéo dài, giống như đang làm nũng.

Khi tỉnh táo, cậu chưa bao giờ dùng giọng ấy nói với hắn.

Ngụy Liên Tiêu im lặng, không gọi nữa.

Thôi để cậu ngủ đi.

Ngủ rồi thì ít nhất không tính toán, không đòi tiền thưởng nữa.

-

Xe dừng trước cổng trường. Mấy tháng yêu đương giả, Ứng Húc chưa bao giờ để hắn đưa về tận nhà, chỉ biết cậu học ở Đại học A. Nghĩ đến đây, Ngụy Liên Tiêu mím môi, đẩy cậu: "Dậy.”

“Ừm… động đất à?”

Ứng Húc mơ màng tỉnh, theo bản năng nắm chặt thứ bên cạnh để giữ thăng bằng.

Ngụy Liên Tiêu bị cậu nắm tay, lập tức hất mạnh ra.

“Bộp” một tiếng, tay đau nhói, Ứng Húc tỉnh hẳn.

“Đến nơi rồi.”

“Ồ, cảm ơn Ngụy tổng.”

Ứng Húc dụi mắt định xuống xe, bị hắn gọi lại: "Cho người ta xem tình cảm.”

Ứng Húc cảm thấy, Ngụy Liên Tiêu nên trả thêm cho cậu phí lên kế hoạch, mỗi lần thể hiện tình cảm giả đều là do cậu nghĩ cách.

“Anh đưa tay ra.”

Ngụy Liên Tiêu nhìn cậu, không động.

Ứng Húc liền đổi cách nói dễ nghe hơn: "Ngụy tổng, xin anh đưa bàn tay quý giá ra.”

Ngụy Liên Tiêu: “…”

Hắn đưa tay, lập tức bị Ứng Húc nắm lấy. Hắn muốn rút lại theo phản xạ, nhưng cậu giữ chặt: "Chờ đã, chụp tấm hình thôi.”

Mười ngón đan xen, “tách”.

Ứng Húc gửi ảnh sang cho hắn: "Anh xem, tay trong tay, hạnh phúc biết bao. Chỉ cần ghi: «Không còn cách nào, sáng sớm cũng phải đi đón cậu ấy.» Đơn giản vậy thôi, cũng đủ làm nghẹn họng cả đám FA rồi.”

Ứng Húc buông tay ra, Ngụy Liên Tiêu còn chưa kịp phản ứng.

“Ngụy tổng?”

Ứng Húc không quên nhắc: "Cảm ơn đã ủng hộ.”

Lại là xin tiền.

Ngụy Liên Tiêu khẽ hừ: "Của cậu, thiếu một xu cũng không.”

Ứng Húc thầm nghĩ, nói nghe hay thế mà tiền thưởng đã bay mất tiêu rồi!

Xuống xe, cậu còn uyển chuyển nhắc lại một câu. Ngụy Liên Tiêu chẳng đáp, khởi động xe rời đi.

Ứng Húc nhún vai, anh chàng này thật sự khó chiều, nếu không phải chi tiền sòng phẳng thì cậu đã chẳng thèm hợp tác.

Thứ bảy, buổi chiều có một tiết đại cương.

Ứng Húc nghĩ nghĩ, bèn đi thẳng vào trường.

Cậu không hay, bên kia đường có mấy bạn học cùng lớp đang đứng nhìn bóng lưng mình.

“Là Ứng Húc đó phải không?”

“Đúng rồi, chính là cậu ta.”

“Nhà cậu ta chẳng phải…”

“Cậu ta còn quen được bạn giàu sang vậy sao?”

“Hừ, bạn bè ư? Học nghệ thuật ấy mà, ai hiểu thì hiểu.”

Vài người kẻ một câu, người một lời, cuối cùng bật ra tràng cười đầy mập mờ.