Chương 4: Có ai đó ở trong nhà

Chiều tối, khi khách đã về hết, tôi lại nhận được tin nhắn từ một dãy số lạ.

[Em thấy đẹp không?]

Tin nhắn kèm theo hình. Chính là cái lọ thủy tinh hôm qua tôi nhận, nhưng lần này đặt cạnh một dãy lọ khác, đủ mọi màu từ đỏ tươi đến tím sẫm, và phía sau là bóng người quen thuộc — Kiệt An, mặc áo tù, cười như vừa làm xong trò nghịch.

Tôi nhắn lại: [Anh đang làm gì thế? Ở đó mà rảnh vậy hả?]

Tin nhắn trả lời tới ngay lập tức.

[Rảnh thì mới nhớ em nhiều được chứ.]

[Và đừng quên uống thứ hôm qua anh đưa. Không uống, tối nay em sẽ mất ngủ đấy.]

Tôi cầm điện thoại, nhìn cái lọ trên kệ.

Bên ngoài, trời đã ngả sang màu tím cam, xe bay xếp thành hàng dài trên bầu trời. Không khí trong tiệm yên ắng đến mức tôi nghe rõ cả tiếng tim mình.

Tôi bắt đầu hiểu, cái “trại cải tạo” này thật ra không hề ngăn được chồng tôi làm bất cứ thứ gì.

Ngược lại, hình như còn tạo điều kiện để ảnh “chăm sóc” tôi theo cách rất riêng.

Đêm hôm đó, tôi uống một ngụm nhỏ từ lọ thủy tinh, chỉ để xem chuyện gì sẽ xảy ra.

Kết quả?

Tôi ngủ một mạch tới sáng, không mơ, không trở mình, dậy vẫn thấy người ấm áp như thể được ai ôm suốt đêm.

Mà vấn đề là tôi ngủ một mình.

Đúng chứ?

Tôi không phải người dễ hoang tưởng.

Trong thế giới hiện nay, chuyện mà thời trước chưa ai từng nghĩ đến là bình thường: Taxi bay ngang đầu, robot giao hàng biết hát, thậm chí có cả thú cưng lai giữa mèo và rồng nhỏ.

Nhưng sáng nay, khi tôi bước xuống bếp, cảm giác đầu tiên là có ai đó vừa ở đây.

Bàn ăn đã được dọn gọn, ly cà phê đặt ngay ngắn bên phải như thói quen của tôi, và trên đĩa là một miếng bánh nướng mật ong — loại bánh tôi thích nhưng chưa kịp làm.

Tôi đứng nhìn cái đĩa một lúc lâu.

Không ai có chìa khóa ngoài tôi và Kiệt An.

Mà Kiệt An thì đang ở trại cải tạo.

Tôi ngồi xuống, nhìn quanh bếp. Mọi thứ trông bình thường, ngoại trừ cái lọ thủy tinh hôm qua tôi uống thử giờ đã đầy trở lại, đặt ngay giữa bàn.

Có ai đó đã vào nhà tôi trong đêm, bổ sung thứ chất lỏng đó, và còn làm bữa sáng.

Ai đó... hoặc một "ai đó".

Tôi cầm ly cà phê lên uống, tay vẫn hơi run nhẹ.

Có thể là robot phục vụ? Nhưng robot không thể tự ý vào nhà nếu không được lập trình. Cũng không thể biết thói quen uống cà phê ít đường của tôi.

Kiệt An biết.

Tôi quyết định gạt chuyện đó sang một bên để mở tiệm.