Tôi: "..."
Mấy ông cảnh sát: "..."
Tôi cực kì oan ức, rốt cuộc chồng tôi có tin tôi không thế!
Đám cảnh sát mau chóng áp giải chồng tôi đi, còn không quên khóa tay ảnh lại. Kiệt An bị trói nhưng vẫn quay đầu nhìn tôi, nhe răng cười tươi rói như thể đang đi du lịch. Thấy mà ghét!
Đám cảnh sát lôi chồng tôi đi khuất sau con hẻm. Tôi đứng nhìn theo, vừa bực vừa lo. Bực vì ảnh lúc nào cũng làm tôi rối tung lên. Lo vì... lần này ảnh vào tù thật sự không đơn giản.
Người ta nói “nguy cơ cấp ngân hà” là kiểu tội phạm nếu muốn thì chỉ cần búng tay một cái là cả đám người điên loạn. Tôi không tin chồng mình tệ như vậy, nhưng tôi biết, nếu ảnh muốn, ảnh làm được.
Tiệm bánh vắng khách buổi sáng hôm ấy. Tôi ngồi thẫn thờ bên quầy, nhìn tách cà phê nguội dần. Ngoài cửa sổ, xe bay nối đuôi nhau trên bầu trời tím nhạt.
Chồng tôi đi tù rồi.
Cuộc sống của tôi... chắc sẽ bình yên hơn một chút.
Phải không?
Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy trong căn phòng yên tĩnh đến lạ.
Không có tiếng người lục đυ.c trong bếp. Không có tiếng ly sữa nóng “cạch” xuống bàn. Không có cái bóng dáng cao ráo nhưng động tác lại nhẹ nhàng của Kiệt An đang đi qua đi lại.
Thay vào đó... là một khoảng trống bên cạnh gối.
Lạnh ngắt.
Tôi thở dài. Hóa ra quen nhau bao nhiêu năm, cưới nhau ba năm, chỉ cần vắng một đêm là thấy như thiếu mất một mảng.
Mà khoan... mới một ngày thôi mà tôi đã thấy trống trải. Thì có khi một tháng nữa tôi sẽ chết vì nhớ mất.
Tôi mở tiệm bánh như mọi khi.
Khách sáng hôm nay không đông. Có mấy cô nhân viên vận chuyển ghé lấy đơn hàng, rồi lạch cạch rời đi trên con đường nổi dẫn ra bến xe bay.
Tôi đang đứng lau bàn thì một thằng bé giao hàng chạy vào, thở hổn hển: “Chú ơi, có bưu kiện cho chú! Không... không ghi tên người gửi!”
Tôi ngớ người.
Bưu kiện? Ai gửi?
Thằng bé đặt lên bàn một hộp vuông, nặng trịch, bọc lớp màng bảo vệ chống rách. Góc hộp dán tem kiểm duyệt đặc biệt của cục an ninh Liên Hành Tinh.
Tôi đột nhiên thấy sống lưng lành lạnh.
Cẩn thận xé lớp màng, bên trong là một cái hộp gỗ đen nhánh, khắc hoa văn lạ như ký tự cổ xưa. Vừa mở ra, tôi đã lùi hẳn về sau một bước.
Bên trong là một lọ thủy tinh đựng thứ chất lỏng đỏ sậm, sền sệt như máu, và một tờ giấy nhăn nhúm.
Trên giấy viết đúng một câu với nét chữ mà tôi quen thuộc.
[Uống đi, để khỏe hơn. Đừng hỏi gì cả.]
Tôi: “?”
Không phải tôi yếu bóng vía, nhưng giữa ban ngày ban mặt mà nhận được cái quà kiểu này từ ông chồng đang bị giam với tội danh “nguy hiểm tới toàn ngân hà” thì nó hơi... khó nuốt.
Tôi mang lọ thủy tinh ra sau bếp, đặt lên kệ cao, tự nhủ: Chắc chỉ là vitamin thôi. Hoặc... thứ gì đó bổ cho xương khớp.
Nhưng trong lòng thì rờn rợn.