Tù nhân cao ráo với khuôn mặt như baby Trần Kiệt An công x Thợ làm bánh cường tráng Lưu Văn Cường thụ. --- Chồng tôi đi tù rồi, ảnh vừa bị bắt đi xong, để lại tôi ngơ ngác vẫn chưa kịp load nổi chuyện …
Tù nhân cao ráo với khuôn mặt như baby Trần Kiệt An công x Thợ làm bánh cường tráng Lưu Văn Cường thụ.
---
Chồng tôi đi tù rồi, ảnh vừa bị bắt đi xong, để lại tôi ngơ ngác vẫn chưa kịp load nổi chuyện gì đang diễn ra.
Chuyện khôi hài này còn khôi hài hơn khi đám người đó suýt bắt nhầm tôi.
Ừ thì so với chồng tôi, tôi nhìn đô con hơn nhiều, bình thường ai cũng bị về ngoài giống xã hội đen này dọa cho cách xa tôi chục bước.
Còn chồng tôi thì khác, ảnh dòm rất ngây thơ. Nên lúc tôi vô lý bị bắt đi, đám người đó còn tưởng ảnh bị tôi bắt cóc. Vô lý đùng đùng!
Sống ở thế kỷ hiện đại này rồi, ô tô bay, khu vui chơi vũ trụ thế này rồi, sao mấy người còn trông mặt mà bắt hình dong chứ.
Cũng may chồng tôi mau chóng thanh minh hộ tôi. Ảnh bảo: "Phải bắt tôi đây này." Tôi cực lực gật đầu, phải đó, bắt anh ấy mới đúng.
Mọi người hẳn đang nghĩ tôi là đứa vô lương tâm, chồng đi tù mà vui vẻ thế à? Thật ra chồng tôi đã nói trước chuyện sẽ đi tù. Lúc đó tôi khóc lóc ăn vạ, cực kì cực kì lo lắng. Chồng tôi nhỏ bé vậy lỡ như bị bắt nạt thì sao? Tôi còn muốn đi kiện cả chính phủ, ảnh là công dân lương thiện, không cướp của cũng chẳng gϊếŧ người, tại sao lại bắt ảnh!
"Vì chồng cậu là mối nguy đối với sự sống của toàn bộ dãy ngân hà đó."
Tôi: "..."
Cái này, tôi vốn biết chồng tôi bất bình thường từ lâu lắm. Ảnh có thể tốc biến nè, thể lực cũng hơn cơ người bình thường nữa. Thế nên chuyện giường chiếu tôi cũng hơi cực một chút... Khụ, quay về vấn đề chính. Cái kinh dị nhất, chồng tôi còn biết điều khiển người chết!
Ảnh là pháp y nho nhỏ trong cái cục điều tra to to, cơ mà năng lực này cũng nguy hiểm thật. Trước khi ra đi, anh ấy còn nghiêm túc cầm lấy tay tôi, biến phép gì gì đó, tạo cái dấu ấn bỏng mắt ngay lòng bàn tay thô kệch.
"Em ở nhà ngoan, đừng có mà câu dẫn thằng khác đấy."
Tôi cực kì oan ức, rốt cuộc chồng tôi có tin tôi không thế!
Đám người đó mau chóng dẫn chồng tôi đi, ảnh còn quay lại nhe răng cười tạm biệt tôi. Thấy mà ghét.
Thế là tôi bắt đầu cuộc sống của một người đàn ông có chồng đi tù.
---
CP chính:
Trần Kiệt An – công. Mỹ tù nhân cao ráo, ngoài mặt ngây thơ nhưng là sinh vật nguy hiểm. Miệng nam mô bụng bồ dao găm, dịu dàng tinh tế nhưng chỉ với vợ.
Lưu Văn Cường – thụ. Thợ làm bánh cường tráng, nhìn đô con như xã hội đen nhưng thật ra hiền lành, chung tình, hơi vụng về, thích chăm sóc người khác.
---
Hướng dẫn đọc truyện:
1. Mỹ công tráng thụ. Nhưng không phải nhược công hay nhược thụ. Công cao hơn thụ nhưng khuôn mặt như baby.
2. Truyện có sinh tử nha. Nhưng mà chắc tầm giữa truyện mình mới triển khai cái tag này.
Hóng chương mới 🥺🥺🥺