[Linh hồn của ký chủ phù hợp điều kiện chọn lọc của hệ thống chính.]
[Ký chủ đã sống ở thế giới này hai mươi hai năm, chỉ là hiện tại mới khôi phục ký ức kiếp trước.]
[Chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ của hệ thống, ký chủ sẽ có thể thoát khỏi nó.]
Diệp Kỳ Viễn có phần ngẩn ngơ, đôi lúc hoài nghi mình còn đang mơ. Nhưng nhớ lại chuyện vừa xảy ra ở hồ bơi, cậu đành cố gắng tin vào cái gọi là hệ thống, lựa chọn dung hợp ký ức.
-
Bên ngoài địa điểm thử vai, mấy nghệ sĩ trẻ đang ngồi rải rác với nhau.
Tất cả đều sở hữu dung mạo nổi bật, tụ lại thành một cảnh đẹp mắt. Nhưng trên từng gương mặt dễ nhìn ấy lại lộ ra nét lo lắng bất an.
Đây đều là những người đã qua vòng sàng lọc đầu tiên của Tiền Đông Phong. Từ cảm xúc thể hiện lúc này, có thể dễ dàng chia họ thành hai phe.
Một phe hiển nhiên vẫn đang chờ đến lượt thử vai tiếp theo, nét mặt đầy căng thẳng, không ngừng nghĩ xem lát nữa nên biểu hiện thế nào.
Phe còn lại thì thoải mái hơn nhiều, trên mặt mang theo nụ cười, thỉnh thoảng trò chuyện với người bên cạnh, song trong ánh mắt đảo qua vẫn phảng phất sự căng thẳng lẫn mong chờ.
Rõ ràng họ là những người đã thử vai xong rồi.
Trong số những người đã thử vai xong, có một thanh niên gương mặt tươi sáng, trông rất rạng rỡ. Rõ ràng cậu ta rất khéo léo trong giao tiếp, chẳng mấy chốc đã quen thân với mọi người xung quanh.
“Anh Ngôn, lần này chắc anh là người có cơ hội nhất rồi nhỉ?” Một tiểu nghệ sĩ bên cạnh nói với Mục Ngôn.
Mục Ngôn mỉm cười khiêm nhường: “Sao có thể nói thế được, mọi người đều rất xuất sắc mà.” Nhưng diễn xuất của cậu ta lại không trọn vẹn, trong mắt vô thức lộ ra một chút đắc ý.
Trong lòng Mục Ngôn, cậu ta tự tin mình quả thật có cơ hội lớn nhất, bởi so với những nghệ sĩ cùng nhan sắc, thì diễn xuất của cậu ta vẫn nhỉnh hơn đôi chút.
“Anh Ngôn, em nhớ lần này công ty Triển Hoa của các anh có hai người tham gia, có phải người kia đang thử vai trong kia không?”
Nghe đến câu hỏi này, Mục Ngôn cố gắng kiềm chế nhưng đôi tay vẫn không kìm được run rẩy, tấm thẻ số trong tay lộ ra một góc, ướt sũng mồ hôi.
Hiển nhiên, nghệ sĩ tên Mục Ngôn này đang gánh chịu sự căng thẳng khó nói thành lời, mà sự căng thẳng ấy hiển nhiên không chỉ vì lần thử vai này.
Điện thoại di động vang lên, Mục Ngôn vội nói một câu xin lỗi rồi bước ra chỗ yên tĩnh để nghe máy.
Là cuộc gọi từ công ty.
“Alo.” Mục Ngôn cố ý hạ thấp giọng, giọng run run: “Tôi đã chắc chắn cậu ta ngoan ngoãn uống thuốc ngủ rồi. Giờ cậu ta đã vào thử vai, cũng gần mười phút rồi, chắc... chắc sắp xảy ra chuyện rồi!”
“Rất tốt.” Giọng nói bên kia điện thoại cũng chứa đựng sự kích động: “Đại thiếu gia đã chuẩn bị cho việc này suốt hai năm. Giờ cậu ấy đã làm Chủ tịch rồi, chỉ cần cậu phối hợp làm xong chuyện này, sau này công ty sẽ nâng cấp hợp đồng cho cậu.”
“Bên ngoài khách sạn đã sắp xếp sẵn cả đám phóng viên rồi, nhất định phải đảm bảo thành công, tuyệt đối không được sai sót!”
Mục Ngôn đáp một tiếng rồi cúp máy, bàn tay vẫn không ngừng run rẩy.
Người cùng cậu ta đến thử vai chính là Diệp Kỳ Viễn. Diệp Kỳ Viễn nhan sắc nổi bật hơn, độ nhận diện cũng cao hơn, ngay khi mới vào công ty, mọi mặt đều vượt trội so với cậu ta.
Thế nhưng Mục Ngôn không hề lo lắng Diệp Kỳ Viễn sẽ cướp vai, vì cậu đã bị đóng băng hai năm!
Công ty giam cậu suốt hai năm trời, chỉ để dễ dàng khống chế và làm suy yếu sức ảnh hưởng, từ đó mượn cái chết giả tự sát của cậu, đạt được mục đích bôi nhọ Tinh Diệu Giải Trí!
Dù thế nào đi nữa, hợp đồng bị công ty nắm trong tay, Diệp Kỳ Viễn không có khả năng phản kháng.
Mục Ngôn và Diệp Kỳ Viễn đều xuất thân từ một trại trẻ mồ côi. Trước kia cậu ta từng rất ganh tỵ với Diệp Kỳ Viễn, giờ lại có chút thương hại.