Lúc này, vòng tay trên cổ tay Diệp Kỳ Viễn bỗng rung mạnh, cậu còn chưa kịp cúi đầu thì nghe thấy giọng điện tử máy móc đã lâu không vang lên của hệ thống: [Phát hiện ký chủ quá thân mật với đối tượng ngoài nhiệm vụ, để tránh thất bại, hệ thống cảnh cáo!]
Diệp Kỳ Viễn ngơ ngác. Cậu làm sao cơ? Bị đập đầu một cái cũng không được à?
Chưa nói đến chuyện giữa cậu với Thi Dương chẳng có gì, cho dù có yêu đương với ai khác, cậu cũng đã ly hôn rồi, không được sao?!
Diệp Kỳ Viễn lập tức tức giận đến mức lại muốn chặt tay.
Nhưng hệ thống cũng chẳng còn cơ hội cảnh báo nhiều lần nữa, vì cảnh quay của cậu sắp bổ sung xong rồi.
Trước đó rất nhiều người khuyên Tiền Đông Phong bỏ nhân vật này, vì thay người quay lại rất tốn kém. Một bộ phim không thể chỉ quay trong một bối cảnh, cũng không thể toàn dùng phông xanh.
Bình thường, những cảnh cùng bối cảnh sẽ quay cùng lúc để tiết kiệm tài nguyên.
Nhưng nếu phải quay thêm cho một vai, khó tránh phải vì vài cảnh riêng mà thay đổi bối cảnh.
Hiện tại để quay phân đoạn này, đoàn phim đã chạy đến một thành phố ven biển phía Nam.
Điều này giúp Diệp Kỳ Viễn, phần lớn thời gian phải ngâm nước lạnh hoặc cởi trần, đỡ hơn nhiều, nhưng cậu vẫn chẳng thở phào nổi.
Bởi cảnh quay hiện giờ là cảnh áp chót của Diệp Kỳ Viễn, cũng là cảnh thử thách diễn xuất nhất.
Trong cảnh này, cậu có một đoạn cận cảnh khá dài, ống kính quay sát đôi mắt, Tiền Đông Phong đòi hỏi cảm xúc trong mắt Diệp Kỳ Viễn phải thật cao.
Dù đang mùa đông, nhưng bờ biển Nam Thành vẫn ấm áp.
Khách du lịch đến tránh đông rất nhiều, đoàn phim đã cách ly ra một bãi biển yên tĩnh, gần đó còn có một nhà hàng view biển tinh xảo.
Xa xa khỏi bãi cát vàng, ánh mặt trời rực rỡ chiếu xuống mặt biển lấp lánh, trong làn sóng ấy, một đôi mắt xinh đẹp chăm chú nhìn về phía bờ.
Cả người Diệp Kỳ Viễn, thậm chí cả mũi miệng đều chìm dưới mặt nước, chỉ lộ ra đôi mắt.
Còn trên bãi biển xa kia, nam chính do Thi Dương đóng đang ôm chặt A Lan.
Đây là ở phần cuối phim, sau khi nữ chính có màn bùng nổ cực ngầu, phản diện bị đánh bại, hứa thả hết người cá bị bắt trở lại biển.
Còn nam nữ chính thì đối mặt với chia ly cuối cùng.
Họ ôm nhau thật chặt trên bãi cát, còn Thương Á đã sớm bơi ra biển thì lén lút ló đôi mắt, từ xa nhìn họ.
Trên màn hình giám sát, đôi mắt đen trắng phân minh phản chiếu màu biển xanh, đẹp đến kinh ngạc.
Vì khoảng cách quá gần, từng sợi mi của Diệp Kỳ Viễn cũng phóng đại rõ ràng trên màn hình.
“Cắt, làm lại lần nữa!” Tiền Đông Phong hô.
Diệp Kỳ Viễn nổi lên khỏi mặt nước, hít thở dồn dập. Cậu không dám lau mặt, sợ làm trôi lớp trang điểm.
Đây đã là lần thứ ba mươi cậu NG, rõ ràng chỉ là một cảnh đơn giản, nhưng yêu cầu của Tiền Đông Phong lại rất cao.
Diệp Kỳ Viễn bò lên bờ nghỉ ngơi, không xa đó Thi Dương đang nháy mắt ra hiệu thúc giục cậu.
Diệp Kỳ Viễn không nhịn được bật cười, cảnh quay bên cậu thì chưa qua, nhưng ở xa kia Thi Dương và Giang Vân phải ôm hôn mãi không dứt.
Cho dù là đôi tình nhân thân mật nhất, hôn hơn ba mươi lần cũng chịu không nổi.
Diệp Kỳ Viễn NG nhiều lần như vậy, Thi Dương còn thế kia, huống chi là trợ lý và quản lý của Giang Vân.
Nhưng lần này Diệp Kỳ Viễn thật sự bị kẹt, cậu cảm thấy mình không sai, chỉ là vẫn chưa đạt đến yêu cầu của Tiền Đông Phong.
Điều này không khỏi khiến cậu có chút uể oải.
Cậu buồn chán nghịch vòng tay, kinh ngạc phát hiện thanh tiến độ lại tăng thêm một chút, thành 1%.
Diệp Kỳ Viễn hơi mờ mịt, thật sự không tìm ra nguyên nhân tiến độ tăng.
Thấy cậu còn đang nghi hoặc, hệ thống vừa định lên tiếng, thì đã thấy Diệp Kỳ Viễn vung mạnh tay phải mấy cái: “Chẳng lẽ ngâm nước lâu quá bị hỏng rồi?”