Giang Vân rõ ràng tâm trạng rất kém, phản bác: “Tôi không nghĩ vậy. Nửa đầu phim A Lan luôn vì cứu Thương Á mà vất vả, nên lúc này cô ấy nhất định sẽ mang theo chút chán ghét và khó chịu.”
Miệng nói thế, nhưng cô ta biết mình chỉ đang ngụy biện. Thực tế là cô ta đã đem cảnh giác đối với Diệp Kỳ Viễn vào trong vai diễn, cực kỳ thiếu chuyên nghiệp.
Lần đầu tiên, ngôi sao từng nổi đình đám này cảm thấy bất an với một tân binh.
Cô ta có dự cảm, nếu để mặc, Diệp Kỳ Viễn sẽ nhanh chóng đạt đến vị trí ngang hàng với mình. Không, có lẽ còn sẽ vượt qua…
Ánh mắt Tiền Đông Phong nhìn cô ta, vẫn điềm đạm nhưng sâu thẳm khó dò.
“Cô có biết lần đầu A Lan nhìn thấy Thương Á ở trên bờ thì sẽ nghĩ gì không? Cô gặp bão, vì một sự cố lớn mà bị cuốn vào một thế giới đầy nguy hiểm.”
Giọng của Tiền Đông Phong rất bình tĩnh.
“Trong tộc của cô không có lấy một người cá nào vượt qua hiểm nguy để cứu cô, nhưng hắn lại đến.”
Một câu này không biết chạm vào đâu trong lòng Giang Vân, khiến đôi mắt trầm lắng của cô ta thoáng lay động, sau đó chậm rãi gật đầu với Tiền Đông Phong.
Tiền Đông Phong nói xong kịch bản, vừa định thông báo chuẩn bị quay, ngoảnh đầu lại thì thấy Diệp Kỳ Viễn đang ngồi bên cạnh, dáng vẻ nghiêng tai chăm chú lắng nghe.
Sau khi bàn kịch bản xong, quản lý của Giang Vân bóp nhẹ vai cô ta, cô ta lập tức phản ứng lại, liếc thấy Diệp Kỳ Viễn ở một bên.
Tiền Đông Phong trêu cợt Diệp Kỳ Viễn hai câu: “Luyện thoại khá lắm, tôi còn muốn thêm thoại cho cậu nữa cơ.”
Nghe vậy, quản lý Giang Vân lập tức kín đáo liếc Diệp Kỳ Viễn một cái.
Giang Vân nhìn chàng trai lớn lên trông ôn hòa vô hại, nhưng lại cực kỳ thu hút ánh nhìn. Cô ta lại nhìn vẻ bao dung trên mặt Tiền Đông Phong và các nhân viên xung quanh, trong mắt ánh lên một tia phức tạp khó nói thành lời.
Nhưng mặc kệ thế nào, trong bộ phim hơn hai tiếng đồng hồ này, lời thoại của Diệp Kỳ Viễn cộng thêm mấy tiếng à, ừm cũng không quá năm câu.
Ngày quay hôm đó kết thúc, Thi Dương cùng Diệp Kỳ Viễn về chung.
Tình bạn giữa đàn ông vốn dễ hình thành, chỉ cần không thấy đối phương không ra gì thì cơ bản đều có thể thành anh em tốt.
Thi Dương nhìn Diệp Kỳ Viễn, có chút kỳ lạ hỏi: “Vào đoàn mấy ngày rồi, sao ngày nào cũng thấy một mình cậu? Quản lý cậu đâu, dưới tay có một anh đẹp trai chuẩn idol như này mà không bám sát à?”
“Anh ta… Chắc là bận lắm?” Trong lòng Diệp Kỳ Viễn cũng hơi thấp thỏm, Nghiêm Đại tổng cộng mới liên hệ với cậu có hai lần, hai người còn chưa từng gặp mặt, thật chẳng giống việc một quản lý chuyên nghiệp nên làm.
“Chậc, hợp tác với nữ diễn viên của Địch Thành mà cũng không thèm qua, quản lý của cậu gan to thật.” Thi Dương lắc đầu.
Diệp Kỳ Viễn thì hỏi: “Chị Vân là người của Địch Thành sao? Công ty này có gì à?”
Thi Dương bày ra dáng vẻ đàn anh, vỗ vai Diệp Kỳ Viễn: “Tôi là người từng trải nên phải nhắc cậu, sau này hợp tác với nữ diễn viên Địch Thành… Thôi, bây giờ thời thế đổi rồi, nam diễn viên cũng phải cẩn thận. Chỉ cần hợp tác với diễn viên của Địch Thành, thì phải giữ mình cho kỹ.”
Nói xong Thi Dương khoanh tay trước ngực, rùng mình một cái: “Nếu không, như tôi đây, đẹp trai quá cũng bị vặt trụi sạch lông rồi.”
Kiếp trước từng bị vặt sạch còn mang danh lăng nhăng, Diệp Kỳ Viễn lập tức đồng cảm, nhưng cậu lại quay sang trêu Thi Dương: “Chắc chắn không phải vì anh đẹp trai đâu, nếu không sao lại nhắm vào anh Dương mà bỏ qua tôi?”
Thi Dương sững lại, liền giơ tay quạt một cái vào đầu Diệp Kỳ Viễn: “Ồ, cậu được lắm, Tiểu Viễn, cậu bay cao rồi hả? Cậu còn nhớ lúc mới vào đoàn cậu nói gì không?”
Diệp Kỳ Viễn cao hơn Thi Dương một chút, Thi Dương đánh cũng hơi khó, hai người ầm ĩ đến mức Tiền Đông Phong đi phía trước cũng ngoảnh đầu lại cười nhìn.