A Lan quay đầu, không trả lời, cũng chẳng nhìn thẳng vào đối phương.
Nhưng Thương Á từ nãy co ro trong xe lăn lập tức dựng thẳng lưng, nắm chặt tay A Lan, ánh mắt như thiêu đốt nhìn người đối diện: “A Lan nhất định…”
Nói được vài chữ, Diệp Kỳ Viễn liền nhíu mày, im bặt.
Không đúng. Không phải cảm giác mà cậu muốn.
Đã từng, khi xem phim, Diệp Kỳ Viễn cũng nhiều lần vì diễn viên vừa mở miệng mà bị kéo tuột khỏi câu chuyện. Không ngờ hôm nay chính cậu lại trở thành kẻ khiến người khác tụt mood.
“Cắt!” Tiền Đông Phong ló đầu ra: “Có chuyện gì vậy?”
Lý Đào hơi kinh ngạc, vì rất rõ lần này chưa đợi đạo diễn, chính Diệp Kỳ Viễn đã tự dừng lại.
Cậu giơ tay, ra hiệu lỗi là do mình.
Thời tiết se lạnh, trợ lý của hai vai chính lập tức khoác thêm chăn cho Giang Vân và Thi Dương. Quản lý của Giang Vân thì liếc xéo, châm chọc: “Trời lạnh thế này, đừng để vì một vai quần chúng mà cứ NG mãi, làm chậm cả đoàn nhé.”
Diệp Kỳ Viễn chỉ mỉm cười lễ phép, rồi chủ động đến trao đổi vài câu với Tiền Đông Phong, sau đó tự đẩy xe lăn ra góc, đối diện tường lẩm nhẩm luyện lại.
Thật ra giọng cậu vốn rất ôn hòa, mở miệng đã mang hương vị dịu dàng, hiển nhiên chẳng hợp tình cảnh vừa rồi.
Cậu suy ngẫm về thiết lập nhân vật Thương Á, cẩn thận điều chỉnh. Đây là một tiểu Vương tử bướng bỉnh, dùng tiếng người chắc chắn còn lơ lớ. Nhưng thái độ lúc này phải kiên quyết, vì vậy cần nói chậm, nhấn rõ từng chữ… Rồi cuối câu lại pha chút ngượng ngùng…
Cậu khi thì cúi đầu trầm ngâm, khi thì khe khẽ luyện giọng trước bức tường.
Đúng lúc ấy, Thi Dương bước lại, vỗ vai: “Cần giúp không? Tự luyện lời thoại hiệu quả không tốt đâu.”
Diệp Kỳ Viễn quả thật đang muốn có người nghe thử, liền đáp: “Vậy phiền anh, anh Dương xem giúp tôi thế này có ổn không?”
Thi Dương vốn xuất thân chính quy, thấy cậu nhóc này vướng mắc liền bừng lên niềm tự hào đàn anh. Anh ấy vội rà trong đầu mấy mẹo diễn xuất, rồi gật đầu động viên.
Diệp Kỳ Viễn hít sâu, ngồi thẳng, ngẩng cao cằm, cố đè nén chất dịu dàng trong giọng nói, kiêu ngạo mà dứt khoát cất lời: “A Lan nhất định sẽ trở về biển. Chúng ta sẽ cử hành hôn lễ, đến lúc ấy, tộc nhân của chúng ta sẽ là thế lực mạnh nhất nơi đáy biển.”
Âm sắc còn mang chút non trẻ, nhưng lại toát lên sự kiêu hãnh chỉ có ở một thiếu niên mới trưởng thành.
Thi Dương sững người, như nhìn thấy quái vật, cúi xuống ngó chàng trai ngồi xe lăn.
Mãi đến khi Diệp Kỳ Viễn trở lại giọng nói dịu dàng hỏi: “Anh Dương, vậy được chưa?”
“Đ… Được…” Thi Dương vừa nhen lên chút tự hào đàn anh, ngay lập tức vỡ vụn. Anh ấy như bị đả kích nặng, đến mức bước đi còn lơ ngơ, đá trúng cả thiết bị bên cạnh.
Là một diễn viên xuất thân chính quy mà nói, Diệp Kỳ Viễn vừa rồi vẫn còn nhiều chỗ chưa hoàn hảo, khẩu hình, nhịp thở còn khá vụng. Nhưng cậu đã nắm đúng điều quan trọng nhất: cảm xúc.
Điều khiến Thi Dương bị đả kích không phải vì Diệp Kỳ Viễn diễn hay, mà là… Quá nhanh.
Cậu tiếp thu quá nhanh!
Lúc quay vừa rồi, chỉ nghe Diệp Kỳ Viễn mở miệng, anh ấy đã chắc chắn đây là lần đầu tiên cậu thật sự đóng phim, sự vụng về trong câu thoại không thể che giấu được.
Thi Dương đi loạng choạng vài bước, rồi sực nhớ gì đó, quay lại bổ sung: “À, nhớ phát âm rõ hơn một chút, nếu không mic không dây sẽ thu âm không tốt đâu.”
Được anh ấy gật đầu khẳng định, Diệp Kỳ Viễn tiến lên báo với Tiền Đông Phong rằng mình đã sẵn sàng.
Lúc này, quản lý của Giang Vân đang thì thầm bên tai cô ta: “Anh điều tra rồi, thằng nhóc này chẳng có chống lưng gì cả. Tin đồn Triển Hoa nâng đỡ cậu ta đều là giả, nội bộ công ty ai cũng biết, cậu ta đắc tội bằng sạch tầng lãnh đạo rồi.”
Giang Vân khẽ gật, liếc người đại diện.
Cả hai đều sợ chuyện hôm đó bị Diệp Kỳ Viễn truyền ra ngoài, và giờ thì cô ta đã nghĩ ra cách.