Chương 31

“Bắt đầu!” Tiền Đông Phong hô.

Giang Vân đẩy xe lăn của Diệp Kỳ Viễn đến cạnh bàn, cô ta ngồi xuống ghế bên cạnh, Thi Dương thì đã sớm ngồi đối diện, ánh mắt mang chút bất thiện nhìn cậu.

Vừa ngồi xuống, Diệp Kỳ Viễn đã cảm nhận được sự khác biệt.

Đây là lần đầu tiên cậu thực sự diễn đối thoại cùng hai người. Cả Thi Dương lẫn Giang Vân đều là diễn viên có thực lực, nên so sánh vừa đặt ra, sự non nớt của cậu lập tức lộ rõ.

Trong lòng Diệp Kỳ Viễn khẽ rung, lập tức hiểu ra nguyên tắc phông nền mà cậu tự tổng kết trước đó không còn áp dụng được ở cảnh này.

Tiền Đông Phong khẽ nhíu mày nhưng không nói, ngay sau đó Thi Dương mở miệng: “Xì, còn dắt theo cái thứ phiền toái này, tra cứu gì nữa?”

Vừa dứt lời, liền nghe tiếng Tiền Đông Phong: “Cắt! Tiểu Diệp, lại đây một chút.”

Diệp Kỳ Viễn thở phào. Dù đạo diễn không gọi, chính cậu cũng đã muốn dừng lại rồi. Cậu rất nhạy với trạng thái quay phim, ngay khi máy lia đến, cậu đã cảm giác có chỗ sai, và chỗ sai ấy nằm ở chính mình.

Từ khi vào đoàn, đây là lần đầu tiên vì Diệp Kỳ Viễn mà Tiền Đông Phong phải hô cắt, khiến không ít người ngoái nhìn.

Tiền Đông Phong bước lại giảng giải, biết rõ chàng trai trước mặt chưa từng học diễn xuất nên dùng lời lẽ hết sức giản dị: “Cậu phải hiểu rõ quan hệ nhân vật. A Lan ngồi cạnh cậu vừa là người cậu thích từ nhỏ, vừa là chị gái. Còn gã đàn ông đối diện thì rõ ràng có ý với A Lan, nhưng đừng quên chính hắn vừa cứu cậu… Hiểu chưa?”

Diệp Kỳ Viễn gật gù như ngộ ra, rồi ra một góc lật kịch bản xem thêm, điều chỉnh lại trạng thái, sau đó ra hiệu mình đã sẵn sàng.

Đúng lúc này, Lý Đào lại chạy tới thăm đoàn, liếc màn hình một cái liền bảo Tiền Đông Phong: “Tôi đã nói rồi mà, cậu ta không hợp đóng phim đâu. Mau quay xong mấy cảnh này rồi giao cậu ta cho tôi đi.”

Tiền Đông Phong chỉ cười nhạt, chuẩn bị đáp lại, nhưng vừa liếc vào màn hình đã lập tức túm cổ áo bạn mình kéo xuống, chỉ vào: “Nhìn kìa.”

Trên màn ảnh, Diệp Kỳ Viễn ngồi xe lăn, lần nữa được Giang Vân đẩy đến bên bàn. So với lần trước, lần này cậu khẽ đưa tay vuốt hoa văn mặt bàn cẩm thạch, như thể một thiếu niên tò mò bị cảnh vật mới lạ hấp dẫn. Động tác kín đáo ấy không hề phá vỡ khí chất cao quý của vị Hoàng tử nhân ngư.

Ngay khi Thi Dương mở miệng, gọi cậu là cái thứ phiền toái, thiếu niên đang mải chú ý xung quanh liền lập tức quay đầu lại, trong mắt bùng lên sự địch ý chẳng khác gì đối phương.

“Thấy không? Cậu ta ăn khớp với Thi Dương rồi đấy.” Tiền Đông Phong nghiêng đầu nói với người bạn đang trợn mắt: “Cậu ta chưa từng diễn xuất, nhưng có linh khí, lại học rất nhanh.”

Trên màn hình, Diệp Kỳ Viễn hơi ngẩng cằm, cao quý toát ra không hề che giấu. Cậu dường như muốn phản bác, nhưng nhìn sang A Lan, rồi lại liếc đối diện, cuối cùng lại ủ rũ rút người vào xe lăn.

Tiền Đông Phong thấy vậy bật cười, còn chỉ cho Lý Đào xem thêm một góc máy khác:

Khi Diệp Kỳ Viễn rụt người lại, cậu giận dỗi đá nhẹ tấm chăn, để lộ một mảnh đuôi cá ló ra tinh nghịch, hoàn mỹ khắc họa tâm trạng nhân vật lúc ấy.

Lý Đào nhìn một thoáng liền hiểu quan hệ nhân vật, cũng lập tức cảm thấy vai diễn trở nên sống động, cực kỳ hút mắt.

Ông ấy ngẩn người, rõ ràng không ngờ Diệp Kỳ Viễn tiến bộ nhanh đến vậy.

“Được, cảnh này qua.”

Ở những cảnh tiếp theo, Diệp Kỳ Viễn lại trở về làm nền, nhưng là một cái nền sống động hơn hẳn.

Cuộc trò chuyện của nam nữ chính càng lúc càng sâu, cuối cùng Diệp Kỳ Viễn cũng gặp được câu thoại đầu tiên trong đời mình.

Đối diện, Thi Dương hơi nghiêng người, giọng mang chút do dự: “A Lan, đợi nàng giải quyết xong chuyện ở đây… Giờ nàng sống trên bờ cũng ổn rồi, hay là… hai người có thể dọn hẳn lên bờ ở…”