Diệp Kỳ Viễn theo phản xạ giải đọc chủ đề buổi quay. Cho dù là trong mơ... cậu vẫn có thể là vị thần trước ống kính!
Lúc này, đạo diễn Tiền Đông Phong đã nguôi giận, rời phòng khách sạn đi ra bể bơi.
Đôi mắt ông ta sưng mọng, quầng thâm rõ rệt, cả người mang dáng vẻ thiếu ngủ, dễ nổi nóng. Dạo gần đây ông ta đúng là như ăn phải lửa. Bởi vì diễn viên diễn vai này trước đó dính ma túy nên phải hủy hợp đồng, vụ này khiến đoàn phim lao đao một trận.
Vì thế, Tiền Đông Phong càng kỹ lưỡng trong khâu chọn diễn viên hơn.
Chưa kể hôm nay, quản lý của nữ chính Giang Vân còn tới gây chuyện, nói cô ta không có thời gian quay bù, khuyên ông ta xóa luôn vai đó đi cho xong.
Xóa cho xong ư?
Nếu Tiền Đông Phong thật sự muốn cắt bỏ vai này thì còn mở buổi thử vai làm gì?
Dù nhân vật này chỉ như một vai quần chúng, nhưng nó lại là nền tảng cực kỳ quan trọng! Vẻ đẹp và đặc trưng của tiên cá trong bộ phim này, một nửa đều phải dựa vào nhân vật nền ấy để khắc họa!
Mọi người hết lần này đến lần khác khuyên ông ta xóa vai, ông ta nhất định không. Không những không xóa mà còn muốn tìm được một diễn viên xuất sắc hơn!
Nhưng ý nghĩ ấy vừa lóe lên, sắc mặt Tiền Đông Phong lại càng u ám.
Cả ngày hôm nay, những đoạn thử vai gửi đến tay ông ta chẳng có cái nào vừa ý. Vai này rõ ràng phải mang vẻ đẹp vừa có chút quỷ dị, vừa ngây ngô trong sáng.
Thế mà mấy diễn viên đến thử vai lại diễn như thể biến cả bể bơi thành một buổi tiệc hồ bơi, ai nấy đều làm trò lố bịch.
Tiền Đông Phong hiểu rõ việc chọn diễn viên cho vai này rất khó, vừa ít đất diễn, lại vừa đòi hỏi nhan sắc.
Mà những diễn viên vừa có nhan sắc vừa có thực lực sẽ chẳng ai đi thử một vai phụ ít đến đáng thương như vậy.
Nghĩ tới đây, Tiền Đông Phong chỉ muốn than trời. Tên của mình là gì cơ? Tiền Đông Phong? Đọc lên chẳng phải nghe như “thiếu gió đông” sao!
Nhưng khi bước đến hiện trường, trên trán ông ta lại bật ra vài dấu chấm hỏi.
Hai nhân viên hậu trường đang lom khom nhìn xuống hồ bơi, một người còn đang cầm điện thoại mở sẵn giao diện gọi cấp cứu 120.
Phó đạo diễn Trương cũng vươn cổ nhìn vào bể, dường như trong đó ẩn chứa bí mật gì đó.
Tiền Đông Phong hiếu kỳ tiến lại gần. Ban đầu ông ta tưởng lại có diễn viên nào diễn cảnh “ướŧ áŧ quyến rũ”, nhưng khi nhìn vào thì chỉ thấy mặt nước phẳng lặng.
Cái bể bơi vốn “náo nhiệt” cả ngày, giờ bỗng trở nên yên ắng như giếng cổ, không chút gợn sóng.
Trời đã về chiều, sắc đêm dần buông, chỉ còn ánh hoàng hôn đỏ vàng chiếu xiên từ phía tây.
Ánh sáng ấy rọi xuống mặt nước xanh lơ có pha chất khử trùng, tạo ra ảo giác như thể đang ở trong lòng biển sâu.
Trong hồ, một cơ thể tuyệt đẹp khẽ khàng bơi lội, yên tĩnh đến quỷ dị.
Phó đạo diễn Trương lưỡng lự không biết có nên gọi cấp cứu không, nhưng ánh mắt lại chẳng rời nổi mặt nước. Một vẻ đẹp kỳ dị khiến ông bị hút chặt.
Đây là màn thử vai yên lặng và đơn giản nhất hôm nay, nhưng lại không hề nhàm chán.
Bởi vì từng gợn sóng lay động, từng giọt nước bắn tung tóe, cộng thêm bóng dáng dài mảnh trong nước bị ánh sáng khúc xạ, tất cả đều mang lại một cảm giác rùng mình sởn gáy.
Như thể có một sinh vật nguy hiểm, thần bí ẩn nấp nơi đáy sâu.
Người quay phim ngồi nhìn qua ống kính cũng bắt đầu mỏi, định xoay người vận động cổ, liền bắt gặp gương mặt to lớn của Tiền Đông Phong ngay phía sau.
“Đạo... đạo diễn, sao ông lại ở đây?”
Ngay lúc đó, tiếng nước vang lên dữ dội. Tiền Đông Phong chưa kịp trả lời, đồng tử đã co lại, lập tức hất người quay phim sang một bên.
Trong bể, một thân hình như cá bơi lượn đột ngột lao ra khỏi mặt nước, xuất hiện sát ngay trước ống kính.