Chương 29

Còn bên cạnh Diệp Kỳ Viễn thì vắng tanh. Cậu ngồi trong bồn tắm, quẫy đuôi hai cái rồi mới chống dậy.

Là một thợ quay phim ở gần nhất thấy cậu bất tiện, liền đẩy xe lăn tới.

Diệp Kỳ Viễn cảm ơn, ngồi xe về phòng thay đồ, tháo bộ đuôi cá đã mặc cả ngày. Dù biết sau khi dựng phim, cảnh của mình chắc chưa đầy một phút, nhưng cậu vẫn có cảm giác khoan khoái khó tả.

Kiếp trước, Diệp Kỳ Viễn vốn lười, kiếm đủ tiền thì một hai năm mới nhận lời diễn catwalk một hai buổi cho bạn bè, trừ khi ký hợp đồng quảng cáo cho nhãn hàng mới.

Sau khi lâm bệnh, lại càng lâu không còn đứng trước ống kính.

Cảm giác no đủ mà công việc hôm nay mang lại khiến cậu lần đầu tiên thấy mình thực sự còn sống.

Huống hồ, đóng phim đối với cậu là trải nghiệm mới mẻ. Trước đây xem phim không ít, cậu vẫn nghĩ việc quay sẽ theo trình tự câu chuyện, nào ngờ hóa ra thứ tự cảnh quay lại do bối cảnh và điều kiện bên ngoài quyết định.

Dù mọi thứ suôn sẻ, Diệp Kỳ Viễn cũng không ảo tưởng rằng diễn xuất dễ dàng. Lý do cậu có thể thuận lợi là bởi đã dần nắm bắt được yêu cầu cơ bản của Tiền Đông Phong cho nhân vật này.

Dù cảnh quay thế nào, bối cảnh ra sao, Diệp Kỳ Viễn đều phải giữ một vẻ đẹp nhất định, đồng thời phô bày đặc điểm của loài nhân ngư.

Nói thẳng ra, chẳng phải chỉ là bình hoa sao? Một cái bình phải khắc họa trọn vẹn vẻ đẹp của bông hoa.

Cái đó cậu quá rành rồi! Nhìn khuôn mặt mình trong gương. vừa ngây thơ vừa mang nét quyến rũ, Diệp Kỳ Viễn có phần tự luyến mà nghĩ.

Còn việc thể hiện đặc điểm nhân ngư…

Thiếu niên trong gương nở nụ cười yêu mị. Làm thế nào để phô bày sức hấp dẫn của sản phẩm trên người, vốn là bài học bắt buộc của một người mẫu chuyên nghiệp.

Diệp Kỳ Viễn thay đồ xong, còn cẩn thận giữ cho lớp hóa trang không bị lem.

Vừa bước ra khỏi phòng, đã có một người đàn ông đi thẳng tới: “Xin chào, tôi là nhϊếp ảnh gia Lý Đào, cậu có hứng hợp tác với tôi không?”

Ông ấy đưa danh thϊếp, rồi giơ điện thoại ra. Trên màn hình là cảnh Diệp Kỳ Viễn lúc nãy trong bồn tắm, đang cúi người xót xa xoa đuôi cá.

Bức ảnh chụp ở một góc độ khác, bố cục và ánh sáng đều tuyệt đẹp.

Diệp Kỳ Viễn nhận lấy, nhìn thoáng qua, lập tức nhận ra con mắt nghệ thuật không tệ chút nào.

Lý Đào vốn là bạn thân nhiều năm của Tiền Đông Phong. Lần trước Tiền Đông Phong xem video thử vai, còn tiện tay gửi cho Lý Đào.

“Tôi nói thẳng, cậu đừng giận.” Lý Đào lấy bao thuốc, ngẩng đầu thì bắt gặp ánh mắt cùng nụ cười lễ độ, dịu dàng của chàng trai trước mặt.

Không hiểu sao, dù Diệp Kỳ Viễn chẳng hề mở miệng, chỉ với nụ cười đó thôi cũng khiến ông ấy cảm thấy hút thuốc ở đây thật sự không thích hợp.

Lý Đào hít mấy hơi mùi thuốc, rồi kẹp điếu thuốc lên tai: “Nói thẳng nhé, để cậu đóng vai này thì phí quá.”

Từ lần đầu xem video thử vai, ông ấy đã đoán được chàng trai này vốn là người mẫu chứ chẳng phải diễn viên.

Hôm nay trực tiếp xem mấy cảnh quay, ông ấy càng chắc chắn cậu không chỉ là người mẫu, mà là một người mẫu vô cùng xuất sắc.

Ông ấy chưa để Diệp Kỳ Viễn kịp trả lời, liền chỉ vào tấm ảnh trên màn hình nói:

“Cậu xem, trong phim cậu chỉ là phông nền mờ nhòe thôi. Nhưng nếu cậu chọn con đường người mẫu, thì trong từng bức ảnh tĩnh, cậu đều là nhân vật chính!”

Diệp Kỳ Viễn cúi đầu cười khẽ, trong lòng nghĩ: Người mẫu chưa từng là nhân vật chính, mà diễn viên cũng thế.

Thế nhưng cậu không từ chối, mà nhận lấy danh thϊếp: “Được, thưa ông. Sau khi quay xong đoàn phim, tôi rất sẵn lòng tham gia công việc của ông.”

Với tình cảnh hiện tại của cậu, so với giới thời trang vốn cao ngạo và kén khách, thì showbiz chắc chắn hữu ích hơn.

“Ý tôi không chỉ là chụp ảnh tĩnh đâu. Cậu biết đấy, trong giới thời trang, mỗi siêu mẫu hàng đầu đều có khí chất chấn động lòng người… Tin tôi đi, cậu rất có tiềm năng…”