“Anh Diệp, để em đi lấy cơm hộp cho anh.”
Tiểu Lâm lau mặt một cái rồi chạy về phía chỗ phát cơm. Nhưng Thi Dương đã bưng hai phần cơm hộp đến: “Thôi, cậu tự đi ăn đi, phần của cậu ấy chị lấy rồi.”
Lấy cơm hộ không nghi ngờ gì chính là một cử chỉ thân thiện từ phía Thi Dương.
Trong cái vòng này, ai mà chẳng muốn có một người bạn hợp tính, lại có tiềm năng, dường như còn có chút bối cảnh?
Sau bữa trưa, Giang Vân cũng yên lặng hơn, cả đoàn phim ai nấy đều quay về với công việc.
Trước khi bắt đầu quay, Diệp Kỳ Viễn vẫn có chút lo lắng.
Nhưng khi thật sự đứng trước máy quay, lại bất ngờ thuận lợi.
Cảnh quay lần này là hai nhóm nhân ngư khổng lồ gặp nhau dưới biển sâu.
Nữ chính cùng các nhân ngư cái tung tăng bơi phía trước, đám nhân ngư đực xinh đẹp thì theo sau. Thương Á - Hoàng tử của một bộ tộc nhân ngư khác vừa kiêu ngạo vừa hiếu kỳ, đứng sau lưng mẫu thân.
Tất cả những chi tiết này đều do Tiền Đông Phong miêu tả.
Vốn dĩ cảnh này cần rất nhiều diễn viên quần chúng. Nhưng đây là lần Diệp Kỳ Viễn quay bổ sung, đoàn phim không thể tốn chi phí lớn lần nữa.
Thế nên cậu chỉ cần treo dây trên phông xanh, làm động tác bơi lội, không cần phối hợp với ai, rồi hậu kỳ ghép vào cảnh cũ là được.
Diệp Kỳ Viễn từng có kinh nghiệm với phông xanh, cho nên cảnh quay diễn ra cực kỳ trơn tru.
“Một cảnh bốn máy, qua.”
“Được, cảnh này qua!”
Phim trường rất yên tĩnh, chỉ còn lại giọng Tiền Đông Phong.
Ông thở phào, như thể bao bực dọc do Giang Vân gây ra lúc trưa đã tan hết.
Thấy thế, Thi Dương tò mò ghé vào màn hình theo dõi, thầm nghĩ: Nhóc này chẳng phải nói chưa từng đóng phim sao? Quay mà trôi chảy thế này ư?
Tiền Đông Phong vừa chỉ đạo thợ quay bằng bộ đàm, vừa chỉ vào màn hình: “Xem, hình ảnh có phải rất thuận mắt không?”
“Thật ra quay phông xanh rất khó.” Thi Dương khẽ thở dài, trong lòng đã nhìn Diệp Kỳ Viễn bằng con mắt khác.
Bởi trong phông xanh muốn diễn ra cảm giác ở trong nước, thực sự rất thử thách diễn xuất lẫn trí tưởng tượng.
Tiền Đông Phong gật đầu: “Thằng bé có niềm tin mạnh mẽ.”
Điều khiến ông càng bất ngờ là vẻ đẹp qua ống kính của Diệp Kỳ Viễn. Dù bị trói buộc bởi đuôi cá, nhưng cậu lại có khả năng thần kỳ biến sự trói buộc đó thành mỹ cảm, cùng với lớp trang điểm đặc thù, thể hiện hoàn hảo khí chất của nhân ngư.
“Rồi, cắt.”
Cảnh tiếp theo, Thương Á phải từ sau lưng mẫu thân nghiêng người, vòng qua, rồi ngoái đầu nhìn về phía ống kính, liếc một cái rồi nhanh chóng bơi sang bên cạnh.
“Ban đầu cậu đứng ở vị trí này, rồi vòng qua bên phải, ngoái đầu nhìn máy quay, liếc xong thì nhanh chóng quẫy đuôi sang bên. Nhớ, trong ánh mắt phải mang theo vẻ cao quý. Dù địa vị nhân ngư đực thấp, nhưng cậu vẫn là Hoàng tử.” Tiền Đông Phong tận tay điều chỉnh vị trí cho Diệp Kỳ Viễn.
Diệp Kỳ Viễn cúi đầu nghĩ ngợi, rồi làm thử ngay giữa không trung. Một cái ngoái đầu đầy kiêu ngạo, sau đó quẫy mạnh đuôi cá bắn sang một bên.
Khí chất cao quý mà linh động lập tức hiển hiện.
Tiền Đông Phong sững người, vô thức hỏi: “Vừa nãy có quay lại không?”
Nói xong mới thấy mình ngốc, rõ ràng chính ông đang đứng che máy quay.
“Được, giữ đúng cảm giác này.” Ông xoa mặt, ánh mắt nhìn Diệp Kỳ Viễn mang chút kỳ lạ, rồi quay về màn hình.
Ngồi trước màn hình, cảm giác càng mãnh liệt hơn. Khoảnh khắc ngoái đầu ấy khiến ông muốn vỗ tay khen ngợi ngay.
Cảnh này đặt ở phần mở đầu phim, vô cùng quan trọng. Tiền Đông Phong vốn chuẩn bị tâm lý sẽ phải quay hai mươi mấy lần mới đạt, nào ngờ chỉ cần nói một lần, Diệp Kỳ Viễn đã nắm được thần thái.
Xem đi xem lại hai lần, ông vừa định tuyên bố qua cảnh thì Diệp Kỳ Viễn lại giơ tay.
Người quay phim đứng gần nhất vội báo: “Đạo diễn, cậu ấy muốn quay lại lần nữa.”