Cậu thiếu niên mặc đuôi cá, ngẩng khuôn mặt tinh xảo nhìn về phía ông.
Bên trái, vảy cá ở mang được xếp đều tăm tắp, tinh mỹ đến mức lộ ra khí tức thuần khiết, non nớt. Đôi mắt trong trẻo như phản chiếu cả bầu trời.
Bên phải, từng mảng vảy nối liền từ mang tai lên tận mí mắt, từ lam sẫm chuyển dần sang bạc xanh mơ hồ, hòa vào đường mày được chỉnh tỉa khéo léo.
Ở đuôi mắt, vài chiếc vảy được vẽ đậm viền, khiến con ngươi bên phải lóe lên vẻ yêu mị, lạ lùng mà diễm lệ.
Hai khí chất tưởng như đối lập va chạm nhau, lại khắc họa nên một sự cao quý kiêu ngạo ăn sâu tận xương.
Đây chính là hình tượng nhân vật Thương Á mà Tiền Đông Phong vẫn hằng tưởng tượng!
Một nhân ngư đực trẻ tuổi, lại là Hoàng tử của lãnh địa khác. Cậu ngây thơ thuần khiết, nhưng đồng thời mang sức hấp dẫn chí mạng thuộc về giống loài nhân ngư.
Cũng chính sự ngây thơ khiến cậu, dù yếu đuối, vẫn dám vì tình yêu vượt qua sóng dữ để cứu nữ chính. Và cũng chính vì sức hấp dẫn trời sinh, cậu lâm vào nguy hiểm giữa nhân loại, mở ra cả chuỗi tình tiết tiếp theo.
“Không tệ, không tệ… Có đầu óc.” Tiền Đông Phong nhìn chằm chằm khuôn mặt Diệp Kỳ Viễn, khẽ tán thưởng mấy tiếng, rồi lớn giọng cười: “Trang điểm cho cậu ấy là ai? Hôm nay cơm trưa thêm đùi gà!”
Ông còn liếc mái tóc Diệp Kỳ Viễn, trong mắt lộ chút xót xa. Trang điểm thế này rồi, tóc cũng phải làm hiệu ứng đặc biệt… Toàn là tiền cả!
Nghe thế, Thi Dương vội chạy lại ngắm, nhìn dáng vẻ hiện giờ của Diệp Kỳ Viễn thì chân thành giơ ngón cái khen ngợi.
Anh ấy còn nhớ rõ: ý tưởng cho lớp hóa trang này chính là Diệp Kỳ Viễn nêu ra.
Giang Vân ngồi bên cạnh mặt mày không đổi, nhưng ánh mắt lại càng thêm u ám. Tên nhóc này cũng quá may mắn? Sửa bừa mà lại lọt mắt xanh đạo diễn!
Trong khi đó, Tiểu Lâm nghe được chuyện thêm đùi gà thì quá thật thà, hấp tấp chạy tới khai hết: “Không, không phải cháu đâu, là ý của anh Diệp! Vừa nãy chị Kỳ trang điểm dở thì bị chị Vân gọi đi, cháu vào liền vẽ sai, may mà anh Diệp chỉ dẫn…”
Cậu ấy nói vấp váp, nhưng Tiền Đông Phong nghe xong, cộng thêm việc đã rõ cách Giang Vân xử sự trong đoàn, thì lập tức hiểu hết.
Ông không nói gì ngay trước mặt mọi người, song sắc mặt đã sầm lại.
Quản lý của Giang Vân cười giả lả, làm như muốn xoa dịu: “Mấy tiểu thịt tươi bây giờ có tiền đồ ghê, mới vào đoàn đã biết tự thêm đất diễn cho mình rồi.”
Ý hắn ta là Diệp Kỳ Viễn tự ý đổi cách hóa trang, muốn khiến đạo diễn phản cảm.
Nào ngờ Tiền Đông Phong vốn đã bực tức cách làm việc của bọn họ, liền hừ mạnh một tiếng, cao giọng: “Thêm cảnh? Tôi đây hoan nghênh diễn viên tự thêm cảnh! Chỉ cần thêm đúng, thì đó là bản lĩnh! Còn kẻ không có bản lĩnh thì biến khỏi đoàn cho sớm!”
“Nghỉ ăn cơm!”
Ông hất ghế đứng dậy bỏ đi, thật sự chịu hết nổi Giang Vân. Nếu biết trước, ông thà nhận đầu tư của cái tên Kỷ Nghiêu khó ưa kia, cũng không muốn dính dáng đến phía sau Giang Vân.
Giang Vân cùng quản lý lần này coi như mất hết mặt mũi, ân oán mới cũ dồn lại, từ nay coi như họ và Diệp Kỳ Viễn đã kết thù.
Diệp Kỳ Viễn nhìn bóng họ đi xa, lại khẽ ngẩng đầu ngắm Tiểu Lâm đang đứng cạnh mình, thở dài.
Cậu nhóc này thật thà quá, vô tình chạy đến tố cáo trước mặt đạo diễn, sau này chắc chắn bị Giang Vân nhắm vào. Tiểu Lâm lại không như chị Kỳ đã quen lăn lộn trong đoàn, e là sẽ chịu nhiều khó dễ.
Nhưng nghĩ lại, Diệp Kỳ Viễn phát hiện tình cảnh bản thân cũng chẳng hơn gì, cuối cùng chỉ mỉm cười hiền hòa, dịu giọng dặn: “Sau này đạo diễn cho thêm đùi gà thì cứ ngoan ngoãn ăn đi, không cần kể lại chi tiết thế này, hiểu chưa?”
“Vâng, anh Diệp.” Tiểu Lâm gật đầu. Dù cậu ấy chưa hiểu hết ý tứ trong lời nói của Diệp Kỳ Viễn, nhưng trong l*иg ngực như có luồng nước ấm tràn vào, khiến cả người cậu ấy đều ấm lên.