Nghĩ tới việc người này từng vô tình bắt gặp mình cùng Giang Vân, quản lý liền thoáng căng thẳng, nhưng rồi tự an ủi.
Một kẻ vô danh tiểu tốt, dọa cho biết thân phận là đủ.
Hắn ta vốn không định ảnh hưởng tới hình tượng nhân vật của Diệp Kỳ Viễn, dù sao vai cậu ít, chẳng cần thiết phải dìm. Hơn nữa, nếu lớp hóa trang không đạt, Tiền Đông Phong cũng sẽ chẳng cho lên máy quay.
Vấn đề ở chỗ, phí công hóa trang nửa ngày mà không đạt yêu cầu, Tiền Đông Phong nổi giận là chuyện chắc chắn.
Dù lỗi không hẳn do Diệp Kỳ Viễn, nhưng kéo dài thế này, đạo diễn cũng sẽ thấy phiền, mà ấn tượng với diễn viên không biết điều tất nhiên sẽ xấu đi.
Thái độ của đạo diễn thường định hướng cả đoàn phim, đến lúc đó nghệ sĩ nhỏ bé này sẽ biết nên nói gì, làm gì.
Sau khi bị Giang Vân và quản lý mỉa mai, Tiểu Lâm rõ ràng vô cùng căng thẳng.
Qua gương, Diệp Kỳ Viễn liếc nhìn cậu trai trạc tuổi mình, dịu giọng an ủi: “Đừng lo, tôi vừa thấy cậu vẽ cho anh Dương, rất đẹp mà.”
Nghe vậy, Tiểu Lâm thở phào, cúi đầu nhìn Diệp Kỳ Viễn thì mặt hơi đỏ, hiển nhiên là biết ơn cậu.
Tuy nhiên, tình cảnh của Diệp Kỳ Viễn vẫn cực kỳ khó khăn.
Cả hai bên mang đều phải vẽ lớp vảy cá phức tạp, tạo hiệu ứng nổi khối. Lúc này chị Kỳ đã hoàn tất bên trái, còn bên phải giao cho Tiểu Lâm. Nhưng hai người khác nhau thì khó tránh khỏi lệch lạc, vấn đề lớn nhất chính là sự đối xứng.
Ngay cả cùng một người vẽ, hai bên đôi khi cũng khó đều nhau, huống chi là hai người khác?
Tiểu Lâm vừa vẽ xong mảng vảy đầu tiên, nhìn vào gương liền muốn khóc.
Vảy cậu ấy vẽ cũng rất tinh xảo, nhưng lại cao hơn bên trái một chút.
Loại hóa trang đặc hiệu này càng sửa chữa càng thêm rắc rối, Tiểu Lâm lập tức quýnh lên như kiến bò chảo nóng, đến cả Thi Dương cũng phải chạy qua hỏi:
“Có chuyện gì thế? Thật sự hỏng rồi à? Hay để tôi đi nói với đạo diễn, kéo dài thêm chút thời gian hóa trang?”
Diệp Kỳ Viễn nghiêng người, chăm chú nhìn tình hình hai bên gò má. Cậu từng gặp qua rất nhiều tình huống bất ngờ kiểu này ở kiếp trước, nên trong đầu lập tức lóe ra cách xử lý.
Nhân vật cậu thủ vai - Thương Á là một nhân ngư đực vừa trưởng thành.
Cậu đã đọc kỹ kịch bản của Tiền Đông Phong: ở đó, thiết lập nhân ngư cái và nhân ngư đực hoàn toàn khác nhau. Nhân ngư là xã hội mẫu hệ – nhân ngư cái mang vẻ hiên ngang mạnh mẽ, thiện chiến; còn nhân ngư đực thì thiên về quyến rũ, mỹ mạo.
Diệp Kỳ Viễn nghiêng mặt, dịu giọng nói với Tiểu Lâm: “Không sao, bên phải thì từ mang tai vẽ thẳng lên đến mí mắt. Màu sắc và kích cỡ làm thành độ chuyển dần nhé.”
Tiểu Lâm nhanh chóng hiểu ra, liền nghiêm túc bắt tay vào vẽ.
Nghe được chỉ dẫn này, Thi Dương cũng dẹp trò chơi, hứng thú đứng nhìn quá trình hóa trang.
Kỹ thuật của Tiểu Lâm vốn không tệ, sau khi vào trạng thái thì dần bỏ qua căng thẳng, từng nét vảy đều tinh tế rõ ràng.
Thời gian trôi qua, bên ngoài phòng hóa trang đã có người đến giục hai lần, Thi Dương cũng đã ra ngoài chuẩn bị.
Diệp Kỳ Viễn không hề lộ chút sốt ruột nào, thái độ bình tĩnh của cậu cũng khiến Tiểu Lâm bớt căng thẳng.
Đến khi vẽ xong lớp chống nước cuối cùng, Diệp Kỳ Viễn được người đẩy xe lăn ra khỏi phòng.
Giang Vân cùng quản lý ngồi cạnh Tiền Đông Phong, dường như không hề chú ý đến chuyện trong phòng hóa trang.
Tiền Đông Phong chăm chú nhìn màn hình, tiến độ quay vốn đã gấp. Thấy Diệp Kỳ Viễn bị giục hai lần mà còn chưa ra, ông đã bắt đầu bực.
Vừa định quát thêm, quay đầu lại thì lập tức thấy gương mặt Diệp Kỳ Viễn với hai bên màu sắc bất đối xứng.
Ông giận đến ném thẳng kịch bản, gào lên: “Ai trang điểm cho cậu ta đấy! Mau làm lại… Ơ?”
Khi Diệp Kỳ Viễn ngồi xe lăn chậm rãi tiến đến gần, tiếng gầm của ông chợt nghẹn lại.