Chương 24

Diệp Kỳ Viễn nhịn không được quay đầu liếc nhìn một cái, ngay sau đó Thi Dương liền giơ tay búng ngón tay trước mặt cậu: “Nhóc con, đừng ngẩn người nhìn chằm chằm thế.”

Đúng lúc ấy, một người đàn ông chừng hơn ba mươi tuổi, mày mắt thanh tú, bước vào. Hắn ta hiển nhiên là quản lý của Giang Vân, vừa đi vào đã sải bước hướng đến cô ta.

Thế nhưng đi được nửa đường, khi ngẩng đầu nhìn thấy bóng dáng Diệp Kỳ Viễn trong gương, bước chân hắn ta lập tức khựng lại.

Ánh mắt lộ rõ sự hoảng loạn, hắn ta vẫn bước tiếp về phía Giang Vân, nhưng ánh mắt lại gắt gao dán chặt vào Diệp Kỳ Viễn.

Đến bên cạnh Giang Vân, hắn ta vươn tay bóp mạnh vai cô ta một cái.

Ngay lập tức, Diệp Kỳ Viễn cách Giang Vân một Thi Dương đã cảm nhận được hai luồng ánh mắt tuyệt đối không mang chút thiện ý nào.

“Haiz…” Diệp Kỳ Viễn bất giác khẽ thở dài.

Ngày trước trong giới thời trang cũng có không ít người mẫu sống sa đọa, nhưng chỉ cần không đem chuyện đời tư lộn xộn vào công việc, cậu đều không để tâm.

Nhưng hiển nhiên Giang Vân và quản lý của cô ta không thuộc loại đó.

“Tiểu Viễn, nghiêng mặt sang, chị vẽ nốt mảng vảy bên phải.” Chuyên viên hóa trang khẽ nâng cằm Diệp Kỳ Viễn, đường hoàng sờ soạng một cái.

Diệp Kỳ Viễn thuận theo mà quay đầu.

Ngay lúc này, phía Giang Vân bỗng truyền tới tiếng đồ đạc rơi loảng xoảng, cọ trang điểm lăn đầy đất.

“Cậu trang điểm à? Thầy cậu đâu?” Quản lý của Giang Vân đẩy một chuyên viên trẻ, lạnh giọng.

“Tiểu Lâm?” Thấy vậy, chị Kỳ đang hóa trang cho Diệp Kỳ Viễn lập tức dừng tay, bước đến giải thích: “Xin lỗi chị Vân, hôm nay thầy của Tiểu Lâm xin nghỉ. Nhưng tay nghề cậu ấy rất khá, hôm nay chị chỉ cần hóa trang cơ bản thôi, cậu ấy làm được.”

Trong lúc chị Kỳ giải thích, Diệp Kỳ Viễn thấy Thi Dương cau mày, nhỏ giọng: “Lại nữa rồi.”

Thực ra tâm trạng chị Kỳ cũng rất tệ. Tiến độ quay vốn đã gấp, Thi Dương cũng là Tiểu Lâm trang điểm mà có nói gì đâu? Nếu không hài lòng với chuyên viên hóa trang của đoàn thì tự mang người của mình tới chứ!

Diệp Kỳ Viễn cúi mắt mân mê vòng tay, trong lòng đã hiểu rõ ẩn ý trong hành động của quản lý Giang Vân.

Quả nhiên liền nghe hắn ta nói: “Thầy của cậu ta xin nghỉ, vậy chẳng phải cô vẽ là được sao?”

“Sao có thể thế được.” Chị Kỳ quay nhìn cậu bé ngoan ngoãn ngồi trong góc gương, dứt khoát từ chối: “Lớp hóa trang của Tiểu Viễn tôi còn chưa vẽ xong, đổi người giữa chừng chắc chắn sẽ ảnh hưởng hiệu quả.”

Ánh mắt sắc bén như dao lại quét về phía Diệp Kỳ Viễn. Cậu không quay đầu, chỉ nghe Giang Vân hừ lạnh một tiếng khinh khỉnh, ngay sau đó giọng the thé của quản lý cô ta vang lên: “Một vai nhỏ bé thôi mà? Có mấy cảnh đâu, cho cậu ta qua phòng hóa trang quần chúng là được rồi!”

Chị Kỳ rõ ràng tức giận, không khí chợt đông cứng.

Nhưng chuyện nhỏ này cô ấy cũng không tiện đi tìm Tiền Đông Phong, Giang Vân quả thật có hậu thuẫn.

“Chị Kỳ, chị hóa trang cho chị Vân đi.” Đúng lúc cô ấy còn lưỡng lự, một giọng nói ôn hòa vang lên.

Diệp Kỳ Viễn xoay ghế đối diện họ, rồi quay sang nhìn Tiểu Lâm đang lúng túng, nói: “Cậu vẽ cho tôi đi, làm phiền rồi.”

Chị Kỳ quay lại, hơi áy náy: “Tiểu Lâm tay nghề tốt, lát nữa chị sẽ sang kiểm tra lại.”

Cô ấy cũng không muốn gây mâu thuẫn với Giang Vân.

Diệp Kỳ Viễn không hề tỏ ra ấm ức, ngược lại còn nhìn Thi Dương cùng Tiểu Lâm đùa giỡn: “Không sao, vậy là tôi có được make-up phiên bản nam chính rồi.”

“Mơ đẹp lắm nhóc!” Thi Dương cũng phụ họa trêu chọc.

Không khí trong phòng hóa trang nhanh chóng dịu trở lại.

Quản lý Giang Vân vừa rồi còn hạ uy phong cho Diệp Kỳ Viễn, giờ nhìn cậu, ánh mắt lại thêm chút dè dặt. Nghệ sĩ vô danh này so với hắn ta tưởng tượng khó đối phó hơn, nhưng vẫn còn thiếu kinh nghiệm.

Bởi đổi chuyên viên giữa chừng thì lớp hóa trang tinh vi thế nào cũng bị ảnh hưởng.