Diệp Kỳ Viễn vốn quen với chuyện trang điểm, từ kiểu bình thường đến những lớp make-up cầu kỳ của sàn diễn. Cho nên dù ngồi yên một tư thế suốt cả buổi sáng, cậu cũng không hề tỏ ra khó chịu.
Mà chuyên viên hóa trang cũng không thấy phiền. Từ sáng đến trưa làm việc liên tục, ngay cả một cái vươn vai cũng chưa có.
Cô ấy khẽ nâng gương mặt Diệp Kỳ Viễn, động tác vừa mềm vừa cẩn thận như thể đang nâng niu món bảo vật dễ vỡ.
“Tiểu Viễn, em có lai Tây à?” Chuyên viên hóa trang trầm trồ khi ngắm sống mũi của cậu, ngay cả lực đưa cọ cũng nhẹ nhàng hơn vài phần.
Rất hiếm khi gặp một gương mặt hợp với đủ loại trang điểm như vậy. Ngũ quan quá nổi bật thì hạn chế phong cách, khuôn mặt tầm thường thì chẳng có gì đáng nhớ. Mà Diệp Kỳ Viễn lại ở mức hoàn hảo nhất.
“Có lẽ là vậy…” Diệp Kỳ Viễn mỉm cười đáp.
Đời trước cậu có một phần tư dòng máu Tây, nhưng cụ thể thuộc dân tộc nào thì không rõ. Còn đời này thì cậu hoàn toàn không biết.
Xương cốt gương mặt Diệp Kỳ Viễn cực đẹp, sống mũi và đường chân mày mang chút nét Tây, nhưng lại pha thêm vẻ mềm mại, thần bí của người phương Đông.
Nhan sắc của người lai Tây thường khó giữ được lâu, nhưng sự ôn hòa, nho nhã trong huyết thống Hoa Hạ đã triệt tiêu bớt khuyết điểm đó, khiến vẻ ngoài của Diệp Kỳ Viễn có thể kéo dài ở thời kỳ đỉnh cao.
“Cha mẹ em chắc cũng đẹp lắm nhỉ.” Thi Dương đã trang điểm xong ngồi một bên tiện miệng nói, chuyên viên hóa trang cũng phụ họa thêm.
Diệp Kỳ Viễn chỉ mỉm cười, không trả lời, mà khéo léo lái sang chuyện khác: “Hôm qua anh Dương đấu xếp hạng thế nào rồi?”
“Thôi đi, đang giữa trận thì bị lão Tiền gọi đi, suýt nữa bị đồng đội chửi chết…”
Hai người trò chuyện thoải mái, đúng lúc đó cửa phòng hóa trang mở ra, Giang Vân vừa bàn bạc xong với Tiền Đông Phong bước vào.
Không khí trong phòng chợt trở nên vi diệu.
Diệp Kỳ Viễn cụp mắt, lễ phép gọi một tiếng chào chị Vân, rồi im lặng.
Thi Dương thì mỉm cười gật đầu xem như chào hỏi, nhìn cũng biết tuy là nam nữ chính nhưng hai người không hề thân thiết.
Diệp Kỳ Viễn lại nhận ra, đây chính là người mà hôm trước cậu bắt gặp đang thân mật trong nhà vệ sinh công cộng khách sạn, Giang Vân cùng quản lý của cô ta.
Trước khi đến đoàn, Diệp Kỳ Viễn đã tìm hiểu sơ qua về bạn diễn. Giang Vân mới tháng trước công khai tin đính hôn, đối tượng là một thương nhân khá nổi tiếng.
Cậu ngẩng đầu cho chuyên viên vẽ thêm vảy cá ở gò má, nhưng bàn tay trái đặt trên đùi thì vô thức xoay xoay vòng tay trên cổ tay phải.
Tuy đã sớm biết cái giới này hỗn loạn, nhưng bị rơi trúng tình huống thế này, cậu vẫn nghi ngờ chính là do cái hệ thống vớ vẩn kia.
Cái gì mà hệ thống cứu vãn hôn nhân? Nghe thôi đã thấy không đứng đắn rồi.
Hệ thống chẳng lên tiếng, chỉ có màn hình đỏ máu trên vòng tay vẫn nhấp nháy đếm ngược.
Mấy ngày nay Diệp Kỳ Viễn đã phát hiện: ngoài mình ra, không ai thấy được chiếc vòng tay này.
Nhưng cậu vẫn cố ý xoay mặt có màn hình vào phía trong cổ tay, để khỏi bực mắt.
Giang Vân chậm rãi bước đến ngồi xuống trước một chiếc gương khác.
Cô ta có mái tóc dài đen nhánh, dung mạo dịu dàng, nhưng đường nét bên mặt lại mang chút anh khí, vì thế có thể đảm đương nhiều dạng vai nữ khác nhau.
Tiền Đông Phong đã chọn cô ta, chứng tỏ ngoài yếu tố nhà đầu tư phía sau, bản thân cô ta cũng có thực lực. Quả thật, Giang Vân từng đoạt giải Ảnh hậu, xứng đáng là nghệ sĩ vừa có lưu lượng vừa có diễn xuất.
Điều khiến Diệp Kỳ Viễn bất ngờ là Giang Vân lại rất im lặng. Cô ta ngồi xuống chiếc ghế cạnh Thi Dương, cầm túi nhìn gương, hoàn toàn không có ý định bắt chuyện với bất kỳ ai.
Là một nữ nghệ sĩ trong giới giải trí, sự im lặng của cô ta có phần quá mức.