Nào ngờ xe lăn còn chưa kịp mang tới, cửa phòng thay đồ đã bật mở, một cậu trai trẻ độ tuổi giao thoa giữa thiếu niên và thanh niên ló đầu ra.
Thân dưới mặc bộ đồ người cá màu lam đậm, thân trên vẫn khoác chiếc áo len cổ lọ lông xù, mái tóc đen mềm rũ ngoan ngoãn trên trán.
Chết người nhất là… Cậu lại tự mình nhảy ra.
Đúng, nhảy… Ra ngoài…
Vừa mở cửa, Diệp Kỳ Viễn đã thấy cả đoàn phim đồng loạt khựng lại.
Diệp Kỳ Viễn giữ nguyên tư thế mở cửa, đôi mắt đen láy chớp chớp mấy lần, rõ ràng vẫn chưa hiểu ra tình huống.
Không khí lặng như tờ.
“Phì~”
Không biết ai không nhịn được, ngay sau đó tiếng cười nén bật lên khắp nơi.
Diệp Kỳ Viễn theo phản xạ lùi lại một bước, còn đưa tay giữ chặt phần eo của bộ đuôi cá.
Trang phục này dù bó sát, cậu vẫn luôn cảm giác như nó có thể tuột xuống bất cứ lúc nào…
Động tác đó của Diệp Kỳ Viễn không nghi ngờ gì càng khiến tình hình thêm buồn cười, tiếng cười xung quanh lại lớn hơn, dần mang theo sự bao dung và thiện ý.
Thậm chí còn xen lẫn tiếng các cô gái khe khẽ kêu lên: “Dễ thương quá đi mất!”
Không ai ngờ rằng, cậu chẳng phiền đến ai, lại tự mình nhảy ra ngoài như thế.
Dễ thương?
Diệp Kỳ Viễn - một ông chú tâm lý đã ngoài ba mươi, bị nói dễ thương, lập tức xấu hổ cúi thấp đầu, càng khiến tình cảnh thêm bùng nổ.
-
Đang trò chuyện cùng Thi Dương, Tiền Đông Phong nghe thấy tiếng động cũng quay đầu lại. Ban đầu ông còn hơi khó chịu vì có người gây náo loạn trong đoàn, nhưng khi nhìn thấy Diệp Kỳ Viễn ôm chặt lấy cái đuôi cá kia, ông lập tức bật cười.
Thấy đạo diễn cũng cười, mọi người trong đoàn chẳng buồn nín nhịn nữa, dứt khoát phá ra cười ầm lên.
Ngay cả Thi Dương cũng lắc đầu cười. Tuổi tác và dáng vẻ của Diệp Kỳ Viễn khiến người ta khó mà sinh ra tâm lý ganh đua như giữa những người đàn ông trưởng thành, trái lại còn dễ dàng sinh ra sự khoan dung.
“Thôi đừng cười nữa, coi chừng dọa cậu ấy mới tới đã sợ chạy mất.” Tiền Đông Phong còn trêu thêm một câu, rồi mới bảo người mang xe lăn lại cho Diệp Kỳ Viễn ngồi.
Diệp Kỳ Viễn vừa đỏ tai vừa bước vào cuộc sống người khuyết tật, nhưng vẫn không quên cầm lấy áo khoác của mình phủ lên đùi.
Bộ đồ người cá chỉ có một lớp mỏng, thật sự lạnh quá.
Động tác này khiến nhân viên phụ giúp cậu ngồi lên xe lăn lại suýt bật cười.
Bỗng dưng mang đến một trận vui vẻ cho cả đoàn, Diệp Kỳ Viễn chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu. Nhưng cậu cũng hiểu, chuyện này không phải vì mình đặc biệt.
Phần lớn là vì lúc này việc quay đã gần xong, bây giờ chỉ bổ sung thêm cảnh cho vai của cậu, nên mới nhận được nhiều sự chú ý hơn đôi chút.
Nếu trước đó cậu quay cùng những người khác, với số cảnh ít ỏi của mình, tuyệt đối không thể có được ánh nhìn tập trung như vậy.
Quả nhiên Diệp Kỳ Viễn đoán không sai. Sau khi cười xong, mọi người lại nhanh chóng quay về công việc bận rộn, cả buổi chiều gần như chẳng ai để ý đến cậu ngồi trong góc.
Cậu cũng chẳng thấy cô đơn, càng không cố tìm cảm giác tồn tại, chỉ lặng lẽ quan sát cách đoàn phim vận hành, đồng thời từ mấy câu dặn dò rời rạc của Tiền Đông Phong mà đoán xem khi lên ống kính mình nên thể hiện thế nào.
Nhưng nhờ có màn cười đùa ban nãy, ánh mắt mọi người trong đoàn khi nhìn về phía cậu đều ít nhiều mang theo chút ấm áp.
Khi Diệp Kỳ Viễn còn tưởng mình sẽ trôi qua quãng thời gian bình lặng trong đoàn thì ngày hôm sau đã tới. Nữ chính của bộ phim tuy đến muộn nhưng cuối cùng vẫn xuất hiện.
Chỉ vừa nghe thấy giọng của Giang Vân, lông mày Diệp Kỳ Viễn đã khẽ nhướng, trong lòng thoáng dấy lên sự ngượng ngập.
Trong phòng hóa trang, Diệp Kỳ Viễn ngồi trên ghế, theo động tác của chuyên viên mà ngẩng đầu lên.
Lớp hóa trang của cậu khá phức tạp, nên từ tờ mờ sáng đã phải dậy, vậy mà đến gần trưa vẫn chưa hoàn tất.