Chương 2

Chẳng bao lâu, một người đàn ông hơn ba mươi tuổi, dung mạo tuấn tú, cúi đầu bước ra. Anh ta gật nhẹ với phó đạo diễn Trương rồi rời đi.

Thấy Tiền Đông Phong đang tức giận, phó đạo diễn Trương chỉ tiện miệng nhắc đến vấn đề thời gian, rồi vội vã quay về bể bơi.

Tháng mười hai, không khí ngoài trời đã rét căm. Mặt trời ngả về tây, ánh nắng yếu ớt chẳng còn chút ấm áp nào.

Phó đạo diễn Trương rùng mình mấy cái, trong đầu chỉ muốn làm xong cho nhanh.

Thế nhưng khi nhìn xuống bể bơi, ông lập tức bùng nổ. Cầm tấm số trong tay, ông gầm lên: “Diệp Kỳ Viễn! Người của Triển Hoa Entertainment hả? Cậu nằm trong bể ngủ đấy à?”

Theo ánh mắt ông nhìn, có một người đang gục bên thành bể. Áo sơ mi trắng ướt sũng, để lộ vóc dáng gầy gò nhưng ẩn chứa khí chất thiếu niên.

Vóc dáng ấy cực đẹp, vai rộng eo hẹp, chân dài, thêm đường cong lưng duyên dáng, đúng chuẩn thân hình ăn hình trong giới.

Chỉ tiếc cậu luôn cúi đầu, không nhìn rõ mặt mũi thế nào.

Bể bơi dùng để thử vai là loại bán tiêu chuẩn, sâu nhất 1,5 mét.

Hiện tại, Diệp Kỳ Viễn không hề bơi vào giữa, chỉ tựa vào thang. Một tay đặt trên thành, như đang nghĩ cách diễn, lại như đang lim dim.

Để thử vai tiên cá, những diễn viên khác được tự do phát huy trong nước.

Ban đầu thấy Diệp Kỳ Viễn chỉ dựa vào thành bể, phó đạo diễn Trương cũng chẳng lấy làm lạ. Dù sao mấy người trước toàn diễn loạn xạ, kiểu gì cũng có.

Nhưng cái người này... đến giờ vẫn giữ nguyên tư thế khi ông đi rót nước?

Đừng bảo... ngủ thật rồi đấy nhá?

“Người tiếp theo! Đừng lãng phí thời gian của người khác!” Phó đạo diễn Trương lần đầu gặp diễn viên qua loa như vậy.

Dù chỉ là phim thương mại nhưng đây là phim của Tiền Đông Phong. Cả đoàn đều dốc hết sức nên rất ghét loại diễn viên thiếu chuyên nghiệp này.

Ông cúi đầu nhìn lại hồ sơ của Diệp Kỳ Viễn, càng tức hơn.

Thì ra chỉ là một người mẫu tuyến mười tám, ra mắt ba năm mà chưa có tác phẩm tử tế nào.

Thật chẳng hiểu sao Triển Hoa lại đưa cơ hội thử vai này cho cậu ta?

Phó đạo diễn vừa định quát thêm thì người quay phim ngồi cạnh máy bỗng thốt lên: “Đạo diễn Trương, cậu ta cứ nằm im thế này, có vẻ... có gì đó không ổn, giống như...” giống như chết rồi vậy.

Quả nhiên, người đang gục bên bậc thang bỗng mềm nhũn, trượt xuống nước như một xác chết.

Phó đạo diễn Trương giật mình. Sự bực bội và mệt mỏi tích tụ cả ngày thoáng chốc biến mất, đầu óc dần tỉnh táo.

Bây giờ là tháng mười hai, lại đã quá trưa, ai có thể ngủ trong làn nước lạnh băng chứ?

Ông bật dậy, kéo ngay nhân viên bên cạnh: “Mau, mau đi xem cậu ta thế nào! Cậu, đi gọi cấp cứu!”

Bệnh viện thành phố ngay cạnh khách sạn thôi. Thử vai vốn đã đủ phiền, lỡ xảy ra sự cố nữa thì to chuyện!

Ngay khi ông định gọi người kéo Diệp Kỳ Viễn lên, thì người quay phim nhìn vào ống kính lại kinh ngạc kêu: “Ơ, cậu ta động đậy rồi!”

Thanh niên mềm nhũn trượt xuống nước khẽ run hàng mi, rồi theo bản năng nổi lên.

Diệp Kỳ Viễn sặc một ngụm nước, toàn thân giá lạnh.

Ý thức vẫn còn mơ hồ, cậu mơ màng nhận ra mình đang ở trong nước. Gắng gượng vẫy tay chân, ngoi lên mặt bể, hít mạnh một hơi.

Mấy chữ “Lạc Lối Nhân Gian, tiên cá, thử vai” thoáng lướt qua trong đầu, Diệp Kỳ Viễn khẽ cong môi khổ sở.

Thật mất mặt... lại là mơ.

Ở đỉnh cao sự nghiệp, cậu lâm bệnh ung thư, trên giường bệnh nhìn thân thể ngày càng yếu ớt, thậm chí biến dạng. Lúc đó, chỉ trong mơ cậu mới có thể hồi tưởng cảm giác tung hoành trước ống kính.

Nhưng dù là mơ, dù ý thức mông lung, Diệp Kỳ Viễn vẫn gần như lập tức tìm được vị trí máy quay bên bể. Đó là bản năng đã khắc sâu trong siêu mẫu hàng đầu như cậu.

Ánh nhìn quen thuộc sau ống kính, dường như lại kéo cậu trở về lĩnh vực mình am hiểu nhất.

“Lạc Lối Nhân Gian...”