Triển Hoa sợ cậu nổi lên rồi hối hận, thế nên cố tình đóng băng, để cho ngôi sao non trẻ mới lóe sáng hai năm trước dần biến mất khỏi tầm mắt công chúng.
Mở lại bức ảnh tạp chí kia, ngoại trừ vài động tác còn non nớt, Diệp Kỳ Viễn tự thấy mình trông cũng không tệ lắm.
Hiện tại, dưới bài đăng cũ kỹ ấy, lác đác lại xuất hiện những bình luận mới:
[Đây là dung nhan thời thịnh thế! Tôi đã bỏ lỡ gì vậy, sao giờ mới phát hiện!]
[Khoan! Xin cái link bản e-magazine này với aaaa!]
[Một gương mặt như thế mà không hot?? Công ty nào bất tài thế!]
Đọc những lời lẽ quá quen thuộc trong kiếp trước, Diệp Kỳ Viễn khẽ nhếch môi đầy kiêu ngạo.
Đúng lúc ấy, cậu bỗng thấy ánh nhìn quen thuộc. Diệp Kỳ Viễn thoáng sững lại, ngẩng đầu thì bắt gặp một cô gái phía trước đang lén quay mình bằng điện thoại.
Cô gái thấy cậu bất ngờ nhìn lại, hoảng hốt đến mức suýt làm rơi máy.
Tưởng mình dọa cô, Diệp Kỳ Viễn mỉm cười trấn an, rồi xuống xe ở trạm kế tiếp.
Nào ngờ, cô gái ấy ôm chặt điện thoại, trong đầu chỉ còn bốn chữ: awsl!
Mà Diệp Kỳ Viễn, sau khi bỏ điện thoại vào túi rời khỏi xe, đâu biết được rằng bức ảnh tạp chí cũ kia chưa kịp cháy lại, thì một video mới đã bắt đầu lọt vào tầm mắt công chúng.
[#Phúc lợi cho hội mê nhan sắc# Vừa lướt Weibo thắc mắc Diệp Kỳ Viễn là ai, ai ngờ rạng sáng đi xe buýt đi học lại gặp ngay aaaa! Siêu đẹp trai! Siêu dịu dàng!! Không dám lên xin chữ ký, hối hận muốn chết aaaa!]
Bình luận nổ tung:
[Vãi! Chủ tus số đỏ thật!]
[Tôi còn đang thắc mắc Diệp Kỳ Viễn từ đâu rơi xuống, không ngờ lại đẹp trai vậy?!]
[Khoảnh khắc nhìn vào ống kính rồi cười trấn an, gϊếŧ tôi rồi còn gì!]
[Má ơi! Ánh mắt ngơ ngác lúc mới phát hiện ống kính cũng dễ thương quá! Thôi xong, tôi lại có thêm một con trai nữa…]
-
Diệp Kỳ Viễn trở lại căn phòng trọ chật hẹp, nơi cậu từng ở trước khi kết hôn với Kỷ Nghiêu, còn hai tháng nữa mới hết hạn thuê.
Vừa vào là khung cảnh bừa bộn nhưng quen thuộc, ấm áp. Cậu từng bước len qua đống đồ lộn xộn, bỗng cảm giác như trở lại quãng thời gian đầu sang nước ngoài bươn chải.
Một đứa trẻ mồ côi, muốn ra nước ngoài không hề dễ. Hồi đó, Diệp Kỳ Viễn cắn răng làm vậy, chỉ vì nghe nói mẹ ruột mình ở nơi ấy.
Đi được mấy bước, cảm thấy vướng víu quá, Diệp Kỳ Viễn cúi xuống dọn sơ, miễn cưỡng chừa ra lối đi.
Cậu thoáng nghĩ đến việc thuê người giúp việc theo giờ, nhưng rồi lập tức nhớ tới số dư trong thẻ ngân hàng, cùng món nợ khổng lồ lúc làm thực tập sinh đã vay của Triển Hoa, nên đành bỏ qua.
Phòng ngủ nhỏ nhưng hướng nắng, lúc Diệp Kỳ Viễn về thì mặt trời đã ló khỏi đường chân trời.
Cậu kéo rèm cửa sổ sát đất, ánh sáng ban mai mùa đông rọi lên gương mặt, mang theo hương vị của khởi đầu và hy vọng.
Trong thoáng chốc, Diệp Kỳ Viễn bỗng thấy, hai tháng thật sự quá ngắn.
Ngay lúc ấy, điện thoại rung liên hồi. Diệp Kỳ Viễn cúi nhìn, lập tức bị dọa sững sờ, vô số @ và bình luận nhảy loạn lên, hóa ra cậu quên tắt thông báo Weibo.
Ngay sau đó, điện thoại đổ chuông, hiện tên người gọi là quản lý của Diệp Kỳ Viễn ở Triển Hoa.
Đoạn video Diệp Kỳ Viễn đi xe buýt rạng sáng vừa được tung lên mạng, vô hình chung lại kéo thêm một làn sóng nhiệt độ, cộng hưởng với loạt tin tức từ các tài khoản marketing.
Ban đầu, nhiều người vốn thắc mắc Diệp Kỳ Viễn là ai – không danh tiếng, không fan, vậy mà liên tục xuất hiện trong tầm mắt công chúng. Giờ có thêm video này, cậu lập tức được chú ý.
Dưới sự soi chiếu ấy, gương mặt tinh xảo, nổi bật và dễ nhận dạng của Diệp Kỳ Viễn, nhanh chóng đốt cháy máu trong người một đám nghiện nhan sắc!
Thẳng? Gay? Sai rồi. Trên đời còn có một nhóm gọi là ngoại hình tính hướng.
Nhan sắc chính là chính nghĩa. Đoạn fancam chẳng hề qua chỉnh sửa, thậm chí không trang điểm, lại trở thành dòng nước trong giữa biển ảnh photoshop kỹ càng.