-
Trên chuyến xe buýt, Diệp Kỳ Viễn kéo thấp vành mũ, trên màn hình vòng tay bên tay phải, đồng hồ đếm ngược tử vong vẫn đang nhảy từng giây.
Cậu giả vờ không thấy, chỉ cúi đầu lướt Weibo.
Nhìn tên mình bất ngờ xuất hiện tràn ngập trên các tài khoản truyền thông, Diệp Kỳ Viễn lẩm bẩm: “Không ngờ không chỉ chơi xỏ được Triển Hoa, mà còn kiếm thêm lợi lộc ngoài ý muốn.”
Cậu kéo tiếp xuống, lại thấy không chỉ một hai tài khoản nhắc đến mình.
Điều này khiến Diệp Kỳ Viễn có chút khó hiểu, chẳng lẽ Tinh Diệu thấy cậu ngoan ngoãn ký vào đơn ly hôn, nên quyết định chìa ra cái đùi vàng cho cậu ôm?
Diệp Kỳ Viễn bật cười, thấy mình đúng là hoang tưởng.
Trong mắt người của Tinh Diệu, cậu chẳng qua là tên tiểu minh tinh chuyên mưu đồ với tổng tài nhà họ, không đá thẳng ra ngoài đã tốt lắm rồi, còn cho bám víu?
Dù ban chiều cậu ngủ ngon lành không chút lo lắng, nhưng không phải Diệp Kỳ Viễn thật sự mù quáng. Bất cứ bước đi nào của cậu đều đã tính toán kỹ.
Cậu không muốn làm con rối trong tay Triển Hoa, cũng không muốn mù quáng nghe hệ thống sắp đặt một cuộc hôn nhân vô nghĩa.
Vì thế, cuộc hôn nhân này cậu nhất định phải rời bỏ.
Việc ký vào bản ly hôn dù không đích thân tới cục dân chính – Diệp Kỳ Viễn tin Tinh Diệu có cách xử lý. Động thái này không chỉ giúp cậu thoát khỏi thế giằng co giữa Triển Hoa và Tinh Diệu, mà còn ngầm tỏ thiện ý với Tinh Diệu.
Dẫu rằng cậu đã đắc tội tầng lãnh đạo Triển Hoa, lại bị hệ thống trói chặt bằng đồng hồ đếm ngược sinh tử, nhưng Diệp Kỳ Viễn không hề lo lắng.
Với hệ thống, cậu còn có thể thử thăm dò tiếp.
Còn chuyện cậu dính vào vốn là âm mưu không thể đưa ra ánh sáng, Triển Hoa tuyệt đối không dám đường đường chính chính ra tay với cậu.
Huống chi, giờ Diệp Kỳ Viễn còn có một chiếc ô bảo hộ khác đó là đoàn phim của Tiền Đông Phong.
Ít nhất trong thời gian quay Lạc Lối Nhân Gian, Triển Hoa sẽ không dám động vào cậu.
Chỉ là, trước mắt Diệp Kỳ Viễn còn một chuyện lớn khác...
Đó chính là cậu không biết diễn!
Hai kiếp cộng lại, Diệp Kỳ Viễn chưa từng đóng phim.
Cậu vốn chỉ là một người mẫu, lúc thử vai cũng tưởng mình đang chụp quảng cáo theo concept nào đó, ai ngờ lại là casting cho một vai diễn điện ảnh.
May mà yêu cầu của Tiền Đông Phong cho nhân vật này chỉ là một phông nền mang khí chất đặc biệt, có chút liên quan đến nghề người mẫu.
Nếu đòi hỏi kỹ năng chuyên nghiệp hơn, thì vai này Diệp Kỳ Viễn có nằm mơ cũng chẳng với tới...
Chỉ mong đừng để tới lúc đoàn phim chính thức khởi quay, rồi lại bị trả về.
Lén liếc quyển sách chuyên ngành vừa mua bên cạnh, Diệp Kỳ Viễn quyết định để lát nữa hãy lo, trước mắt tiếp tục nghịch điện thoại.
Vì sự oanh tạc của các tài khoản marketing, không ít cư dân mạng tò mò mò vào Weibo của Diệp Kỳ Viễn, muốn xem cậu rốt cuộc là thần thánh phương nào.
Tiếc rằng Weibo của cậu đã hơn một năm không hề cập nhật, chỉ còn sót lại tấm poster quảng bá chương trình tạp kỹ khi mới debut, cùng một bức ảnh tạp chí.
Năm năm trước, Diệp Kỳ Viễn gia nhập Triển Hoa với tư cách thực tập sinh, ba năm trước chính thức debut, một năm sau thì bị nhắm trúng.
Ban đầu khi được mời gọi, cậu dĩ nhiên biết đó là chuyện chẳng hay ho gì. Nhưng khi đã hiểu nội tình, cậu cũng chẳng còn đường từ chối, trừ phi tìm được người khác thế thân.
Diệp Kỳ Viễn không làm được chuyện đó. Ngược lại, trong lòng cậu còn mơ hồ hy vọng: nếu có thể nhờ sức công ty mà tìm thấy cha mẹ ruột, thì dù rời khỏi giới này cũng đáng giá.
Với một thanh niên vừa đôi mươi, dù phải đánh đổi cả tương lai, cậu vẫn cam lòng.
Thế nhưng giờ đây, Diệp Kỳ Viễn chỉ muốn tự vả nát đầu mình. Tìm làm gì? Người ta đã nhẫn tâm vứt bỏ cậu, có tìm thấy thì được ích gì?