Chương 15

Người đàn ông không khoác áo vest, cúc tay áo sơ mi xắn nửa chừng, một lọn tóc đen thoát khỏi lớp keo rủ xuống, bóng tối nơi đuôi tóc phủ lên sống mày được tạo hóa thiên vị.

Tất cả mọi chi tiết đều cho thấy đây là khoảng thời gian nghỉ ngơi riêng tư của anh, và Tɧẩʍ ɖυệ đã làm phiền.

Người đàn ông không mở miệng, cũng không cử động, chỉ khẽ rũ mắt xuống, ánh nhìn lạnh lẽo lộ rõ chán ghét, dừng nơi bàn chân Tɧẩʍ ɖυệ.

Tɧẩʍ ɖυệ bị nhìn chằm chằm đến cứng người, sau đó hít một hơi, quay ra đóng cửa lại.

Trước mặt là hai máy bọc giày tự động, anh ấy thở dài bất lực.

Đành ngoan ngoãn xỏ bao giày, gõ cửa thêm lần nữa rồi mới mở vào.

Không cần Kỷ Nghiêu lên tiếng, Tɧẩʍ ɖυệ – vị đại quản lý lão luyện – đã lập tức nhắn cho bộ phận tạp vụ, dặn sáng mai đổi hẳn tấm thảm trong văn phòng tổng giám đốc chỗ mình vừa giẫm lên.

Kỷ Nghiêu lúc này đã ngồi sau bàn làm việc.

Tɧẩʍ ɖυệ cũng lấy lại bình tĩnh, hít sâu nói: “Diệp Kỳ Viễn đã rời khỏi căn hộ được sắp đặt.”

“Ừ.” Kỷ Nghiêu gật đầu, tỏ ý đã nghe, nhưng ánh mắt vẫn dán vào kịch bản trong tay.

Mỡ bụng trên người Tɧẩʍ ɖυệ rung lên hai cái, anh ấy nhịn không nổi mà hóa thân bà tám: “Cậu ta đi rồi đó! Trước đây để cậu ta ở căn hộ kia chẳng phải để dễ kiểm soát động tĩnh, đề phòng Triển Hoa bên kia sao? Giờ cậu ta đi mất rồi, cậu không sốt ruột à?”

Quan trọng hơn, người ta bây giờ cũng là vợ của cậu đấy nhé!

Tɧẩʍ ɖυệ phải cố nuốt xuống mới không thét lên.

Trong giới giải trí, anh ấy cũng được coi là quản lý vàng, tuy ngoại hình đôn hậu dễ mến, nhưng nội tâm lại tinh tế, tỉnh táo, trơn tru, nên mới được gọi là cáo già.

Giờ phút này Tɧẩʍ ɖυệ lại cảm thấy cái đầu cáo của mình sắp hói mất.

Nhưng Kỷ Nghiêu bẩm sinh có khí chất khiến người khác bình tĩnh lại, chẳng bao lâu Tɧẩʍ ɖυệ cũng ổn định hít thở, đưa tập hồ sơ trong tay ra: “Diệp Kỳ Viễn đi rồi, nhưng để lại cái này.”

Kỷ Nghiêu đưa đôi tay đeo găng nhận lấy, bên trong là bản thỏa thuận ly hôn, trên đó một bên đã ký tên.

Quá đơn giản?

Trong đôi mắt lạnh sắc của anh lóe lên một tia kinh ngạc, dù sao cũng không thể phủ nhận điều này ngoài dự đoán.

Tɧẩʍ ɖυệ thì càng nhịn không nổi, thấp thỏm hỏi: “Cậu nói xem Diệp Kỳ Viễn có ý đồ gì? Hôm nay Triển Hoa bày trận công phu vậy mà chẳng động tĩnh gì, Diệp Kỳ Viễn bên này còn dứt khoát ký tên luôn? Lúc đầu cậu ta tìm đến rõ ràng đã có mưu tính, trong mắt tôi chính là kẻ đi kiếm chuyện. Sao giờ lại dễ dàng thế chứ?”

Kỷ Nghiêu không đáp, vẻ mặt vẫn điềm nhiên.

Anh khép tập hồ sơ, hỏi ngược: “Truyền thông có động tĩnh gì không?”

“Không, hoàn toàn không.” Tɧẩʍ ɖυệ giơ tay, trong lòng vẫn thấy bất an.

Cả ngày cùng phòng PR dồn sức, kết quả lại thế này, chẳng khác gì tung cú đấm vào bông.

Lúc ấy Tɧẩʍ ɖυệ lấy điện thoại ra, lướt vài cái, bỗng chốc giật mình: “Có rồi! Có vài tài khoản marketing thân với Triển Hoa đăng tin!”

Trái tim anh ấy lập tức treo lơ lửng, nhưng chưa kịp mừng đã rầm một tiếng rớt xuống: “Ơ?”

Vẻ mặt kỳ quái, Tɧẩʍ ɖυệ đọc to: “Đạo diễn Tiền Đông Phong rốt cuộc nở nụ cười, Diệp Kỳ Viễn thử vai Lạc Lối Nhân Gian thành công?”

Đọc xong, anh ấy ngẩn người, đưa tay nắn nắn cằm ngấn mỡ. Thế này thì khác gì ngược đời?

Tɧẩʍ ɖυệ lướt thêm mấy trang, phát hiện tin tức về đoàn phim của Tiền Đông Phong hôm nay, gần như toàn bộ đều liên quan đến buổi thử vai của Diệp Kỳ Viễn. Mà những kênh truyền thông hay tài khoản marketing này, số lượng tuy không nhiều nhưng gần như đều có dây mơ rễ má với Triển Hoa.

Tuy Tinh Diệu không rõ Triển Hoa sẽ dùng thủ đoạn gì để tạo dư luận và thu hút sự chú ý, nhưng vừa mới gửi thỏa thuận ly hôn đi, thì Diệp Kỳ Viễn người đã hai năm không có công việc lại bất ngờ nhận thử vai bộ phim Lạc Lối Nhân Gian. Nói không liên quan đến Triển Hoa, ai mà tin?