Chương 14

Tim Mục Ngôn thót lại. Đó chính là giọng tổng giám đốc đương nhiệm của Triển Hoa.

Cậu ta vừa quay lại định giục quản lý, thì đã nghe Trình Đông Minh kinh ngạc đến mức cao giọng: “Cái gì? Vai diễn đã định rồi? Tiền Đông Phong chọn Diệp Kỳ Viễn?”

Cánh tay Mục Ngôn đang đưa ra lập tức khựng lại. Cửa thang máy trước mặt khép dần, cậu ta chỉ kịp thấy trong đó đôi mắt kinh ngạc của Trình Đông Minh.

Một cảm giác bất lực khó tả xen lẫn với cơn ghen tuông ngập trời, sau hai năm lại một lần nữa nhấn chìm Mục Ngôn.

-

Tòa nhà trụ sở của Tinh Diệu sừng sững bên vịnh Nguyệt Nha, khu Nam Hoàn sầm uất nhất thành phố A, ánh đèn rực rỡ khiến cả tòa cao ốc lấp lánh chói lọi.

Cũng là công ty giải trí, nhưng Tinh Diệu và Triển Hoa khác nhau một trời một vực.

Nếu nói Triển Hoa giống như một quái vật khổng lồ đã già nua, mang theo vẻ uy nghi khó bề coi thường, thì Tinh Diệu lại là vầng thái dương mới mọc, sức sống căng tràn, lan tỏa trong từng ngóc ngách công ty.

Trên gương mặt nhân viên Tinh Diệu luôn là sự tự tin – điều cực kỳ quý hiếm trong giới giải trí – có lẽ nguồn tự tin ấy đến từ tầng cao nhất của tòa nhà.

Nơi đó có một ngôi sao sáng chói nhất Hoa Hạ, thậm chí cả trong giới quốc tế, Kỷ Nghiêu.

Sự tồn tại của anh, gần như chính là hiện thân của ước mơ.

Nhưng phong cách bài trí ở tầng cao nhất của Tinh Diệu, lại mang chút khác biệt tinh tế so với vẻ ngoài lộng lẫy của cả tòa nhà.

Đập vào mắt là ba gam màu đen – trắng – xám, phong cách tối giản lạnh lùng tràn ngập khắp không gian.

Tầng cao nhất hầu như không có trang trí nào khác, tường phần lớn được thay bằng cửa sổ kính sát đất trong suốt, khiến người sợ độ cao nhìn thôi cũng run chân.

Đập vào mắt đầu tiên là khu trà thất để nhân viên nghỉ ngơi, đi sâu vào bên trong, có hai cánh cửa cách nhau, mỗi cửa đều đặt cạnh một thang máy.

Giữa hai cửa là tủ gỗ óc chó sơn đen, bên trong bày la liệt những chiếc cúp điện ảnh.

Kim Mã, Sư Tử Vàng, Kim Tượng... toàn những giải thưởng đủ để bất kỳ nghệ sĩ nào trong giới phải choáng ngợp.

Tiếc là những chiếc cúp tượng trưng cho đỉnh cao vinh dự của diễn viên này dường như lại bị chủ nhân cho rằng quá chói mắt, nên ngoài tủ được bọc kính trà màu sẫm, chỉ lờ mờ thấy đường viền.

Đinh – thang máy dừng ở tầng cao nhất.

Một bóng người lưng lửng giữa mập và béo từ trong thang máy lăn... không, chạy ra.

Anh ấy vội vã vượt qua cánh cửa tự động thứ nhất, lại lao đến cửa thứ hai, ghé mắt mở khóa võng mạc mới có thể bước vào khu văn phòng tổng giám đốc của Tinh Diệu.

Cảnh tượng chẳng khác gì vào cung yết kiến hoàng đế.

Trong lòng Tɧẩʍ ɖυệ lần thứ N+1 thầm chửi sự rườm rà của hai lớp cửa, nhưng khi cửa mở ra, anh ấy vội ôm chặt tập hồ sơ, hớt hải xông vào phòng tổng giám đốc của Tinh Diệu.

Phía sau bàn làm việc sạch sẽ đến mức không một hạt bụi, chẳng thấy bóng người nào, chỉ có ánh sao dày đặc và đèn neon rực rỡ ngoài cửa kính sát đất chiếu rọi vào.

Người đâu rồi?

“Chủ tịch Kỷ, tổng giám đốc Kỷ, ảnh đế Kỷ!” Kỷ Nghiêu, đồ nhãi này!

Không có ai đáp lại.

Nhìn căn phòng yên tĩnh trang nhã, Tɧẩʍ ɖυệ lau mồ hôi trên trán, trong đầu thoáng hiện một câu: Hoàng đế chưa vội, thái giám đã cuống.

Anh ấy vừa mới cùng phòng PR của công ty ngồi canh cả ngày chỉ vì chuyện lặt vặt của Kỷ Nghiêu, thế mà giờ lại chẳng thấy sếp đâu?

Đúng lúc anh ấy bực bội định chửi, cánh cửa phòng chiếu phim cá nhân bên cạnh mở ra, một người đàn ông cao ráo mặc sơ mi gilet bước ra.

Tay trái cầm kịch bản, tay phải bưng một ly cà phê thơm nồng.

Tương phản với giấy trắng tinh và tách sứ trắng muốt, là lớp găng tay mỏng màu đen phủ kín bàn tay người đàn ông.

Nhìn như găng da, nhưng ôm sát đến từng đường xương, khiến khớp ngón tay nổi rõ mồn một. Sự va chạm giữa trắng và đen đem đến cảm giác sạch sẽ lạnh lùng.