Hai thầy trò nhìn nhau, đồng loạt hít sụt sịt.
Trời rét thế này rình cả ngày, kiểu gì cũng phải viết được chút tin chứ!
-
Tại công ty giải trí Triển Hoa, một người đàn ông đeo kính, vẻ ngoài tinh anh, vừa vội vã đi về phía thang máy, vừa cúi đầu hỏi Mục Ngôn: “Buổi thử vai hôm nay thế nào?”
“Cũng khá ổn.” Nghe quản lý hỏi, Mục Ngôn mỉm cười, trong mắt ánh lên vẻ tự tin. Nhưng vừa nghĩ tới chuyện xảy ra cuối buổi thử vai, nụ cười ấy lại hơi biến vị.
Cậu ta vừa trở về từ khách sạn, thậm chí còn chưa kịp ăn tối. Lúc kết thúc thử vai, cậu ta không vội quay lại mà ở lại khách sạn chờ Diệp Kỳ Viễn. Nào ngờ Diệp Kỳ Viễn căn bản không hề quay về.
Nhưng rõ ràng chính mắt cậu ta đã lén nhìn thấy Diệp Kỳ Viễn uống thuốc ngủ!
Hai người bước vào thang máy, quản lý bất chợt hạ giọng hỏi thêm: “Chuyện kia... có thuận lợi không?”
Mục Ngôn lập tức cứng người, siết chặt điện thoại trong tay: “Anh Trình...”
Mọi thứ hôm nay không hề diễn ra như dự liệu. Đám phóng viên ngoài khách sạn bị hớ, sắp đặt của cấp trên cũng hoàn toàn đổ bể.
Suốt dọc đường, Mục Ngôn nhận không ít cuộc gọi, toàn là trợ lý đặc biệt của tổng giám đốc gọi tới.
Thấy sắc mặt Mục Ngôn, nghĩ tới không khí căng thẳng ở tầng cao nhất tối nay, Trình Đông Minh – quản lý của cậu ta – cũng lờ mờ hiểu chuyện đã hỏng, theo bản năng thấy bất an.
Theo lẽ thường, hôm nay không chỉ Mục Ngôn và Diệp Kỳ Viễn phải đi thử vai, Trình Đông Minh với tư cách quản lý cũng phải đi cùng.
Nhưng anh ta nghe phong phanh được chút tin, biết đây là kế hoạch nhằm vào Kỷ Nghiêu và Tinh Diệu.
Mà đó lại là Kỷ Nghiêu!
Hiện tại lão chủ tịch của Triển Hoa vừa qua đời, cả công ty chao đảo bất ổn. Khác với nghệ sĩ bị ràng buộc hợp đồng, quản lý như anh ta có thể xin nghỉ bất cứ lúc nào, đương nhiên chẳng dại gì đắc tội Kỷ Nghiêu và Tinh Diệu.
Huống chi... sau lưng Kỷ Nghiêu còn có cả một gia tộc sâu không lường nổi...
Vì thế Trình Đông Minh dứt khoát viện cớ tránh mặt.
“Không sao, không sao.” Trình Đông Minh vội an ủi Mục Ngôn, ghé sát nói nhỏ: “Ban đầu cậu và Diệp Kỳ Viễn cùng gia nhập công ty, cấp trên vốn định chọn cậu. Nhưng dù sao đi nữa, chuyện này cậu cứ gỡ mình ra là được. Hai năm nay nó bị đóng băng, tài nguyên đều chia cho cậu, cậu cũng coi như được lợi rồi...”
Nghe vậy, móng tay Mục Ngôn gắt gao cào vào ốp điện thoại.
Đúng vậy, người ban đầu công ty định cho đi va chạm với Kỷ Nghiêu chính là cậu ta.
Tại sao lại là cậu ta? Chỉ vì thành tích năm đầu không bằng Diệp Kỳ Viễn, nên cậu ta phải làm vật hy sinh ư?
Không chút do dự, Mục Ngôn đã đẩy Diệp Kỳ Viễn ra thay mình.
Cậu ta ấn nút tầng cao nhất, dần dần tự nhủ trong lòng: [Không, không đúng. Không phải mình đẩy Diệp Kỳ Viễn, mà là vì tên đó cứ hoang tưởng tìm cha mẹ ruột, mình... mình chỉ tiện miệng nhắc với cấp trên thôi…]
Nhưng thế nào đi nữa, Mục Ngôn vẫn là người trong cuộc. Hôm nay mưu đồ của công ty thất bại, tất nhiên sẽ có người trút giận lên đầu cậu ta.
May thay, hai năm qua cậu ta cũng có chút thành tích, đã lên vài show giải trí, còn có một bộ phim truyền hình đang phát sóng...
Đúng rồi, còn cả lần thử vai này!
Biểu hiện hôm nay của cậu ta rất tốt, đạo diễn Tiền cũng hài lòng với ngoại hình cậu ta, lại còn quay trọn vẹn năm phút mà không hề bị cắt ngang.
Còn Diệp Kỳ Viễn đã bị đóng băng suốt hai năm thì sao sánh được?
Đinh! Thang máy dừng ở tầng cao nhất.
Nghĩ vậy, Mục Ngôn cũng bớt lo, lòng trấn tĩnh hẳn.
Nhưng vừa bước ra, cậu ta đã thấy quản lý dừng lại sau lưng, cau mày nghe điện thoại.
Cùng lúc đó, từ phòng họp tầng cao nhất của Triển Hoa vang lên một tiếng gầm giận dữ: “Chuyện này là sao hả? Tất cả đều thành áo cưới cho thằng Diệp Kỳ Viễn rồi!”