Chương 12

Cuộc hôn nhân bên bờ tan vỡ?

Từ đầu đến cuối chỉ gặp nhau đúng một lần, dùng từ này để miêu tả còn coi như đã mỹ hóa lắm rồi.

Dù Diệp Kỳ Viễn đoán được ý đồ của Kỷ Nghiêu khi ly hôn, nhưng cậu vẫn không hiểu, tại sao lúc đầu vị ảnh đế ấy lại chọn kết hôn với mình? Với năng lực của anh ta, đáng lẽ phải có lựa chọn tốt hơn nhiều mới đúng.

Thái dương lại giật giật đau, Diệp Kỳ Viễn cong môi châm chọc: “Mấy cái hệ thống này, không chỉ không cần biết trắng đen đã lôi người ta đi đầu thai, mà còn tự phân phát đối tượng nữa cơ à?”

[...] Lôi đi đầu thai??

Hệ thống im lặng một lúc, tìm trong dữ liệu xem các tiền bối xử lý thế nào với kiểu ký chủ đặc biệt này, nhưng không có kết quả, đành câm lặng.

Còn Diệp Kỳ Viễn thì càng nói càng thấy tức cười, cảm giác cả đời mình đúng là lỗ nặng.

Kiếp trước mắc bệnh nan y cũng thôi đi, tuy buồn nhưng vốn dĩ cậu chẳng còn luyến tiếc sống. Ai ngờ kiếp này lại bị hệ thống ép buộc kéo đến kết hôn, chưa kịp tận hưởng gì đã bị trói buộc bởi xiềng xích hôn nhân.

Hơn nữa vẫn là thân phận trẻ mồ côi. Diệp Kỳ Viễn tự giễu cười khẽ, thầm thì trong lòng: [Nếu đời này có một gia đình hạnh phúc viên mãn, có lẽ tôi sẽ chịu đựng.]

Nhưng giờ xem ra, dường như số mệnh định sẵn cậu sinh ra đã không cha không mẹ.

Diệp Kỳ Viễn ngắm bản thỏa thuận ly hôn, sau đó lục lọi tìm một cây bút, cắn nắp, rồi phóng khoáng ký tên mình lên đó.

Bất kể Triển Hoa tính toán gì, bất kể Kỷ Nghiêu mưu đồ thế nào, đều chẳng liên quan đến cậu.

Chuyện của các đại nhân vật, cậu không dám nhúng vào. Thà rút lui cho lành.

[...]

Hệ thống thử nghiệm rõ ràng bị dọa sợ, màn hình vòng tay trên cổ tay phải của Diệp Kỳ Viễn bật ra ba dấu chấm than.

[Thất bại nhiệm vụ sẽ dẫn đến bị xóa sổ, ký chủ hãy thận trọng! Hãy thận trọng!]

Âm thanh điện tử vang bên tai đã rối loạn nhịp, với một hệ thống thử nghiệm, nếu thất bại thêm một lần nữa thì chỉ có thể bị ném vào thùng rác.

Thế nhưng khi ký tên mình lên bản thỏa thuận, Diệp Kỳ Viễn chỉ thấy khoan khoái hẳn, ngay cả cơn đau nhói ở thái dương cũng dịu bớt.

Cậu thả bản ly hôn lên tủ đầu giường, sau đó nằm dang tay chân thành hình chữ Đại trên giường.

Diệp Kỳ Viễn quyết định mặc kệ sau này có chết hay không, trước hết cứ ngủ cho đã một giấc.

Khóe môi cậu cong lên nụ cười ôn hòa, lễ độ: “Xóa sổ? Xin mời.”

Nhìn dáng vẻ ký chủ cam chịu nằm im, hệ thống trực tiếp đơ ra: [Cậu... không chống cự chút nào sao?]

Diệp Kỳ Viễn đã lim dim buồn ngủ, còn trên vòng tay phải của cậu hiện ra một con số chiếm trọn màn hình: 59 ngày 23 giờ 49 phút.

Đếm ngược tử vong hai tháng?

Diệp Kỳ Viễn khẽ nhếch khóe môi – vậy thì hai tháng này mới thật sự là lời rồi.

Cậu ngủ mê man không biết trời đất, nhưng dù là cái hệ thống khốn khổ trên tay cậu, hay Triển Hoa và Tinh Diệu, đều chẳng được yên bình.

Lúc này, đám ký giả vừa tiễn đoàn phim của Tiền Đông Phong đi ăn lẩu, ai nấy đều mang vẻ mặt khổ sở.

“Không... cũng không phải là không có thu hoạch gì...” Một phóng viên trẻ mới vào nghề dè dặt nói.

Người thầy bên cạnh tát mạnh một cái vào đầu cậu ta: “Thu hoạch? Thu hoạch cái gì? Lẽ nào viết bài Tiền Đông Phong mặt khổ suốt cả tháng bỗng cười tươi à?”

Phóng viên trẻ rụt cổ: “Em vừa nghe có người trong đoàn nói, vai diễn bị bỏ trống vì nghệ sĩ dùng ma túy bị hủy hợp đồng đã có người được chọn, còn nghe nhắc tới Diệp Kỳ Viễn...”

Diệp Kỳ Viễn nhận được vai?

Tuy tin này không thể coi là bom tấn, nhưng bộ phim Lạc Lối Nhân Gian vốn đang bị chú ý vì scandal nghệ sĩ hút ma túy nên mới hủy vai...

Chẳng lẽ Triển Hoa gọi nhiều phóng viên như vậy, không phải để chĩa vào Tinh Diệu, mà là để nâng Diệp Kỳ Viễn?