Tiền Đông Phong vì giải quyết ổn thỏa buổi thử vai mà tâm tình cực kỳ sảng khoái, lại còn đem tên mình ra khoe:
“Đông Phong, có tiền lại có gió thuận, thật tuyệt biết bao!”
“Đi ăn lẩu thôi! Tôi mời!”
Cả đoàn lập tức hò reo, nhao nhao kéo nhau rời đi.
... Lẩu?!
Gió lạnh cuốn lá khô lướt qua mặt đám phóng viên. Họ lặng lẽ hạ máy ảnh xuống, hít một hơi, cả nước mắt lẫn nước mũi bị đông cứng.
Khốn kiếp, Triển Hoa gọi họ tới, bắt họ ngồi rình cả ngày, kết quả chỉ để viết bản tin đoàn phim của Tiền Đông Phong đi ăn lẩu ư?
Khi họ còn run cầm cập giữa gió rét, thì kẻ bị định sẵn làm vật hy sinh, Diệp Kỳ Viễn, đã sớm lặng lẽ trở về căn hộ của mình.
Tuy đã dung hợp ký ức, nhưng có vài phần ký ức Diệp Kỳ Viễn vẫn còn mơ hồ, bất kể là kiếp trước hay kiếp này.
Chỉ khi chạm đến sự kiện liên quan, ký ức mới dần dần trồi lên.
Rút chìa khóa ra, Diệp Kỳ Viễn may mắn ngay lần đầu đã tra đúng chìa vào cửa phòng.
Điều này khiến cậu thở phào nhẹ nhõm, nếu không thì sẽ có cảnh cậu đứng trước cửa thử từng chìa một hệt như kẻ nhặt được chìa khóa đi ăn trộm.
Đẩy cửa bước vào, đập vào mắt là một căn hộ sáng sủa rộng rãi, ba phòng một sảnh.
Nhưng căn hộ này lại toát ra cảm giác mâu thuẫn.
Tủ lạnh chưa cắm điện, tivi phòng khách còn phủ vải trắng, hai phòng ngủ phụ chẳng có dấu vết từng mở ra.
Trong nhà không hề có hơi thở sinh hoạt lâu dài, trái lại, không gian lại vô cùng bừa bộn.
Quần áo thay ra vắt trên sofa, không rõ đã giặt hay chưa.
Một túi hoa quả bỏ trên bàn trà, bên cạnh còn vương vài mẩu vỏ quýt.
Trên tay vịn ghế sofa còn đặt đống quần áo gấp dở, rõ ràng chủ nhân từng cố gắng dọn dẹp, nhưng thất bại.
Liếc qua căn phòng, Diệp Kỳ Viễn nhẹ nhõm hơn, có chút tin lời hệ thống về việc cậu được trọng sinh.
Xem ra dù thêm một đời, thói quen sống bừa bãi của cậu vẫn chẳng đổi.
Mà căn hộ này vốn không phải nhà của Diệp Kỳ Viễn.
Nói ra thì buồn cười, đường đường là một ngôi sao ngoài mặt trông hào nhoáng, nhưng với số dư tài khoản hiện tại, căn hộ như thế này cậu hoàn toàn không thuê nổi.
Nói chính xác, Diệp Kỳ Viễn mới chuyển đến đây một tháng trước.
Là người của Kỷ Nghiêu sắp xếp chỗ ở cho cậu.
Diệp Kỳ Viễn quen tay đá sang một hộp chuyển phát nhanh dưới chân, chẳng buồn nhặt lên, mà bước đi thành thạo qua lớp chướng ngại lộn xộn trong phòng khách, thẳng tiến vào phòng ngủ.
Phòng ngủ cũng bừa bộn y như phòng khách, chỉ có chiếc gương toàn thân cao ngang người là khác biệt, xung quanh sạch sẽ bất thường, dường như chủ nhân thường soi gương nơi này.
Cậu vốn không có thói quen viết nhật ký, nên cũng chẳng tìm thêm gì, chỉ trực tiếp mở ngăn tủ đầu giường, lấy ra bản thỏa thuận ly hôn.
Trên tờ giấy, phần tên của hai bên đều để trống. Kỷ Nghiêu sao có thể tự ký rồi đưa cho cậu, chẳng phải lộ sơ hở hay sao?
Diệp Kỳ Viễn đẩy đống đồ ngủ trên giường vào trong, ngồi xuống, ngẫm nghĩ nhìn tờ giấy trong tay.
Sau đó cậu lại rút ra bức di thư trong túi áo.
Giờ đây, nó đã được hong khô bằng máy sấy ở khách sạn, nhưng chữ viết nhòe nhoẹt, chẳng thể đọc nổi.
Vốn dĩ lá di thư này sẽ được tung ra trong lúc cậu ngất xỉu ở buổi thử vai.
Nhưng... trước khi xuống nước, Diệp Kỳ Viễn đã lấy ví tiền, giấy tờ ra, duy chỉ có bức di thư này cậu mang theo xuống hồ, khiến chữ viết lem nhem hết cả.
Diệp Kỳ Viễn lắc đầu cười, quên mất là mình cố tình hay sơ suất.
Đúng lúc này, bên tai cậu vang lên giọng hệ thống:
[Phát động nhiệm vụ chính: Giải quyết khủng hoảng ly hôn, cứu vãn cuộc hôn nhân đang bên bờ tan vỡ với Kỷ Nghiêu; phần thưởng thất bại: ký chủ bị đẩy khỏi thế giới, hoàn toàn tử vong.]
Nghe thế, Diệp Kỳ Viễn chẳng hề sợ hãi, ngược lại suýt thì bật cười.